Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Niên Đại - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-04-18 06:03:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô Đi Đâu Đấy, Đến Giờ Nấu Cơm Rồi?” Lục Hưng Xương Hét Lên Với Cô Ta Một Câu.

“Anh đừng quản.” Cô gầm nhẹ một tiếng chạy qua đó.

Chị dâu cả của Lục Hương Hương là Diêu Kim Châu ho khan hai tiếng, cao giọng : “Mao Xuân , em làm gì thế, tối nay đến lượt em nấu cơm , mau lên, lát nữa bọn trẻ đói bây giờ.”

Trong phòng thấy tiếng, Chu Cúc Anh “cạch” một tiếng mở cửa phòng.

“Làm gì thế, nên làm gì thì làm , đừng suốt ngày chỉ kiếm chuyện, Hưng Xương, cũng quản vợ , cái thể thống gì.”

Lục Hưng Xương há miệng, đón lấy ánh mắt giận dữ của Hoàng Mao Xuân, một cái rắm cũng dám thả.

Chu Cúc Anh thấy dáng vẻ c.h.ế.t tiệt đó của con trai , trong lòng buồn nôn c.h.ế.t, lúc khi kết hôn, thím ngắn thím dài, lời ý một rổ, cả nhà bà tưởng là một cô gái thật thà an phận, ngờ rước một nhà quỷ trành, kéo theo con trai cũng biến thành một khác .

Bà cũng lười gì với họ, dù nhiều cũng vô dụng, vợ rước cửa , cháu trai cũng sinh , còn thể thế nào nữa, ngày tháng cứ hồ đồ mà sống như !

Hoàng Mao Xuân lời nào lập tức đỏ mắt.

“Bà già c.h.ế.t coi ngoài đấy, thể còn giấu giếm , còn cô Diêu Kim Châu, một ổ quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i các a, bảo nấu cơm, hôm nay cứ nấu đấy, xem cả nhà đều chờ c.h.ế.t đói .”

“Mao Xuân em đừng như , chị nấu là chứ gì, hôm qua là em gái nấu, hôm là chị dâu cả, hôm nay đến lượt chúng nấu cơm .”

“Anh câm miệng cho , nấu cơm, ai giặt quần áo, ai dỗ con, quản nhé, làm cả ngày , mệt c.h.ế.t, chỉ ăn sẵn thôi.”

hừ lạnh một tiếng, đầu phòng, Lục Hưng Xương thấy Diêu Kim Châu tức giận đỏ hoe hốc mắt, thở dài : “Chị dâu cả xin , cô tính tình như , chị đừng để bụng nhé, em, em về phòng đây, lát nữa Tiểu Đản về đòi ngủ, sẽ đòn đấy.”

Diêu Kim Châu tức giận đau ngực, cô làm cũng ngờ, em chồng thật thà, năng làm việc từ tốn, bây giờ thành cái dáng vẻ nhu nhược .

“Người gì a!”

Bố chồng, còn chồng con cô, hai vợ chồng lão nhị đều còn đang đói, cô lau mắt, nhà bếp.

Trong phòng, Chu Cúc Anh kể chuyện cho Lục Hương Hương một , đưa phiếu bông cho cô, để cô xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-nien-dai/chuong-84.html.]

Lục Hương Hương mặc dù trong lòng ngọt ngào, nhưng vẫn nỡ đẩy về.

“Mẹ, con thể vì kết hôn, mà chiếm tiện nghi của nhà chị dâu Mộng , con Trường Hoành qua, trong bộ đội phát bao nhiêu phiếu và phụ cấp , hơn nữa chiến sĩ còn lấy phụ cấp của , trợ cấp cho gia đình chiến sĩ hy sinh nữa, các chiến sĩ bảo vệ tổ quốc chịu khổ chịu mệt, chút khổ của chúng sợ gì, con lấy cái , họ cho bao nhiêu sính lễ, con cũng mang theo của hồi môn gì, công bằng lắm, đợi trời lạnh , chị dâu Mộng còn may áo rét cho mấy đứa trẻ Minh Dương, phiếu bông e là Chấn Bình tiết kiệm , , chúng thể lấy.”

“Đứa con gái hiểu chuyện như con, xui xẻo vớ cái nhà nghèo của chúng , là cha với con.” Chu Cúc Anh đau nhói trong tim.

“Mẹ, đừng những lời như , nhiều gia đình coi con gái là , con từ nhỏ chịu nửa điểm khổ, con đủ , , cho dù của hồi môn, con cũng thể sống ngày tháng.”

Lục Hương Hương đưa tay ôm lấy Chu Cúc Anh.

Bên Thẩm Mộng hâm nóng canh móng giò lợn, canh thanh đạm, ngược truyền mùi vị gì, lúc mấy đứa trẻ Lục Minh Dương tan học, cô đựng bánh ngô và canh gùi .

“Minh Dương, dùng vải lồng hấp bọc bánh ngô , còn canh móng giò lợn đựng trong hai hộp cơm, lúc con dẫn các em ngoài chậm một chút, đường vòng tránh , đừng để khác thấy, ở nhà đợi các con nha!”

“Vâng, cứ yên tâm , chúng con đều đưa nhiều , nhất định đưa cơm cho A Mãn qua đó, còn .”

Lúc chúng ngoài gặp Tạ Tĩnh Hảo dắt Tiểu Cương qua đây, cô thấy trời sắp tối , Minh Dương còn đeo gùi, Minh Lượng và Minh Phương cũng theo, đây là ngoài.

“Đi đấy, trời tối , đừng chạy lung tung!”

“Thím ba, chúng con thu cỏ lợn cắt lúc học về, chúng con để ở mà.”

Thẩm Mộng vẫy vẫy tay với cô, bưng canh móng giò lợn qua cho cô thì : “Mấy đứa trẻ thật hiểu chuyện, đường về còn kiếm công điểm nữa!”

Thẩm Mộng: “...”

Một m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, bừa mà em cũng tin!

Lúc Vương Liên Hoa và Hỉ Phượng đến, Thẩm Mộng và Tạ Tĩnh Hảo dẫn bọn trẻ ăn xong , các cô đến khá muộn, thực sự lúc khỏi cửa cứ ấp a ấp úng ngại ngùng.

Nếu giúp đỡ làm việc, thì nhất định sẽ tranh thủ sớm, nhưng nếu đến nhà ăn cơm, cũng nữa, bước chân cứ bước nổi, hai vốn định dẫn con qua đây, dù Thẩm Mộng , buổi tối hầm canh móng giò lợn, bản thì thôi, còn dẫn theo con, thật sự là thích hợp.

Buổi tối Dao Dao và Cao Cao cứ bám lấy buông, còn đòi bế, Đại Khánh Nhị Khánh chập tối ăn cơm xong chạy ngoài tìm mấy đứa trẻ Minh Dương chơi , hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, chỉ Đại Khánh là học lớp ba, hình tượng của bé trong đám trẻ con trở nên cao lớn, ngay cả Minh Dương chuyện với bé cũng khách khí hơn nhiều, dù , học tốn nhiều tiền.

Loading...