Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 645: Giao Dịch Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Hương tới: “Phu nhân, hoa quả cô xem hài lòng ? Nếu hài lòng chúng sẽ chọn lựa kỹ hơn.”

Đường Dao Dao xem hết một lượt mới trả lời Ngọc Hương: “Ừm, tệ, chất lượng hoa quả , cứ theo tiêu chuẩn .”

Gia đình Ngọc Hương xong đều thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu : “Được , phu nhân hài lòng là .”

Trái tim cứ treo lơ lửng của Ngọc Hương cuối cùng cũng đặt xuống bụng, chị chỉ sợ hoa quả lọt mắt Đường Dao Dao, bán , cuối cùng thối rữa trong tay. Khó khăn lắm mới cơ hội bán hoa quả để thêm thu nhập, thật sự để nó tuột mất.

Kiểm tra hoa quả xong vấn đề gì, tiếp theo bắt đầu cân hoa quả. Cân dùng vẫn là cân Ngọc Hương mang từ nhà đến, nhà họ bình thường cũng chẳng mấy khi dùng cân, nên Đường Dao Dao mượn của nhà họ dùng tạm . Đợi mấy ngày nữa dùng xong sẽ trả cho họ.

Nhà Ngọc Hương mang đến chỉ bốn loại hoa quả, lượt là xoài, sầu riêng, bưởi và mít. Cân xong hoa quả, tổng cộng một nghìn cân.

Vì những loại hoa quả ở đây đều bán giá gì, cho cũng chẳng ai lấy, nên khi Đường Dao Dao hỏi họ định bán bao nhiêu tiền một cân, cả nhà Ngọc Hương lập tức ngẩn , ngơ ngác. Họ bây giờ cũng nên bán bao nhiêu, bao giờ quan tâm đến giá hoa quả, mù tịt về giá cả thị trường. Nhất thời cách nào định giá cho hoa quả .

Cuối cùng vẫn là Đường Dao Dao : “Tôi một cái giá, xem chấp nhận . Nếu thấy hợp lý, chúng cứ theo giá , thấy thế nào?”

Ngọc Hương liên tục gật đầu: “Phu nhân cô kiến thức rộng, cô cứ định giá .”

Đường Dao Dao suy nghĩ một chút: “Thế , để tiện thống kê, tất cả các loại hoa quả chúng cũng tính giá riêng nữa, tất cả tính theo một giá, một cân ba xu, xem hợp lý ?”

Đường Dao Dao dứt lời, cả nhà Ngọc Hương chấn động, cái bánh từ trời rơi xuống làm cho choáng váng. Trong đôi mắt mở to đều lấp lánh ánh vui sướng. Một cân hoa quả ba xu tiền! Bây giờ công điểm mới một xu một công điểm, cái ... cái chỉ cần bán ba cân hoa quả đến lợn cũng chán ăn, là thể bằng một ngày công điểm . Đây đúng là gặp thần tài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-645-giao-dich-dau-tien.html.]

Trong chốc lát cả nhà Ngọc Hương đều toét miệng , khép miệng, liên tục gật đầu : “Được , cứ ba xu một cân, cứ ba xu một cân!”

Nghĩ đến hoa quả đồi nhà còn hái, họ hận thể bây giờ chạy ngay lên núi, đến làm công cũng chẳng nữa. Ngọc Hương giá xong cũng liên tục gật đầu, cái giá cao hơn một chút so với mong đợi trong lòng chị , nhưng cũng sẽ để Đường Dao Dao chịu thiệt.

Chị đây những loại hoa quả nếu bán ở thành phố thì năm sáu hào một cân, tiếc là hoa quả của họ vận chuyển ngoài . Từ trong thôn thành phố, mất năm ngày năm đêm thì đến nơi. Chưa tính thời gian tiêu tốn đường, chỉ chuyện ăn uống mấy ngày cũng tốn kém ít. Dọc đường rừng thiêng nước độc, còn nguy hiểm gì đang đợi họ. Nói chừng cẩn thận côn trùng độc cắn, chỉ đành nhận xui xẻo c.h.ế.t ở bên ngoài.

Họ vất vả lắm mới vận chuyển hoa quả ngoài, vì dọc đường xóc nảy cộng thêm thời tiết nóng bức hỏng, đến thành phố cũng chẳng còn bao nhiêu quả nguyên vẹn. Đến thành phố, một nghìn cân hoa quả còn sáu trăm cân là lắm . Tính như , bán thẳng hoa quả cho Đường Dao Dao mới là hời nhất. Không cần họ lặn lội đường xa đưa , bớt bao nhiêu việc. Kể cả họ vận chuyển hoa quả thị trấn bán cũng chỉ một hai xu, còn chắc bán . Cho nên Đường Dao Dao đưa cho họ giá ba xu một cân thực sự là công đạo .

Mọi ý kiến gì về giá cả liền bắt đầu tính tiền. Hoa quả tổng cộng là một nghìn lẻ mấy cân, nhưng bố chồng Ngọc Hương : “Số lẻ thì bỏ , cứ tính theo chẵn là !”

Đường Dao Dao đếm tiền , đưa ngay cho bốn đang bên cạnh mong mỏi. Khi cả nhà Ngọc Hương nhận lấy xấp tiền dày cộp, tay đều kích động đến mức bắt đầu run rẩy. Chưa bao giờ một lúc thu nhiều tiền như , còn nhẹ nhàng như thế, dùng hoa quả nhà họ cho lợn cho bò ăn bán lấy tiền.

Cả nhà tụ một chỗ, mặt mày hớn hở run rẩy ngón tay đếm đếm hai . Xác định tiền vấn đề gì, cảm kích liên tục cúi đầu chào Đường Dao Dao. Đường Dao Dao vội vàng đỡ họ dậy, xua tay : “Chúng đây là giao dịch công bằng, cần khách sáo như , thì còn cảm ơn bán hoa quả cho đấy.”

“Mọi nếu cảm kích thì giúp tuyên truyền trong thôn và các thôn lân cận, cứ là chỗ thu mua hoa quả, bao nhiêu cũng thu. Tôi sẽ thu ở đây một tuần, mỗi ngày từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều đều ở đây.”

Ngọc Hương gật đầu, với nhà: “Bố , hai quen nhiều, về tuyên truyền khắp nơi giúp phu nhân.”

Bố chồng của Ngọc Hương vỗ n.g.ự.c : “Phu nhân, cô cứ yên tâm, tuyệt đối tuyên truyền đến nơi đến chốn cho cô!”

“Vậy cảm ơn bác trai bác gái nhé! Có điều, hai bác đừng gọi là phu nhân theo chị Ngọc Hương, gọi là Tiểu Đường !”

Hai ông bà sang con dâu.

Loading...