Đinh Đinh thèm để ý đến Đường Hành Quốc, làm buồn chịu : “Hầy! Thằng nhóc tính khí cũng lớn thật!”
Đinh Đinh vặn vẹo trong lòng bác gái cả như con cá, bà căn bản bế , Đường Dao Dao chỉ đành đón lấy bé. Trong lòng trống rỗng, bác gái cả Đường xoay liền cho lưng Đường Hành Quốc một cái tát, nếu tại nó thì bà còn thể tiếp tục bế Đinh Đinh thơm thơm mềm mềm . Đường Hành Quốc rụt cổ dám phản bác, chọc cho cả phòng ồ lên.
Đường Dao Dao : “Mọi mới quen còn , đợi là bế ngay.” Đường Hành Quốc hề hề gật đầu.
Đường Hành Hoa đến cửa vén rèm ngoài, thấy Tống Thanh Lâm đang các bậc trưởng bối vây quanh nhiệt tình. Tống Thanh Lâm khéo đầu về phía bọn họ, gật đầu với . Đường Hành Hoa cũng gật đầu, buông rèm xuống, xoay với Đường Dao Dao: “Ông xã nhà em thật các trưởng bối hoan nghênh, về, đám con cháu lăn lộn như bọn bộ xếp hết.”
Bà nội Đường bực trừng mắt một cái: “Tiểu Hoa, bà cháu, cháu với đám em thực sự bằng Tiểu Lâm . Tiểu Lâm ở đó một cái, các cháu liền thua hết !”
“Hả?! Không chứ, bà nội bọn cháu thực sự thua t.h.ả.m thế ?” Đường Hành Quốc kêu t.h.ả.m thiết.
Đường Dao Dao còn kịp gì, bác gái cả Đường tiếp lời: “Haiz! Thật Tiểu Lâm là từ trong bụng chui .”
“Mẹ, chứ?” Đường Hành Quốc vẻ mặt chịu nổi bác gái cả.
“Không cái gì, cứ cái kiểu giật thon thót của con so với Tiểu Lâm?”
Đường Hành Quốc triệt để câm nín, chuyển ánh mắt cầu cứu sang em ba nhưng em ba tiếp lời. Anh chuyển ánh mắt sang Đường Hành Hoa. Đều tại cả, nếu cả Tống Thanh Lâm trưởng bối yêu thích thì đả kích thế .
Đường Hành Hoa khẽ ho một tiếng, đầu , ngại ngùng thừa nhận: “Chúng quả thực là bằng Tống Thanh Lâm, điểm vẫn !”
“Hả?!” Đường Hành Quốc triệt để héo , cuối cùng tìm đến chính chủ Đường Dao Dao đang lén : “Dao Dao, ba trai của em thực sự t.h.ả.m thế ?”
“Anh hai, lời thể như . Trong lòng em, ba các là những trai vô cùng , ai thể thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-615-niem-vui-nho-trong-tang-le.html.]
“Xem , ngay mà!” Đường Hành Quốc cứ như gà trống chiến thắng, dậy : “Vẫn là Dao Dao mắt !”
Mọi lén , làm tổn thương lòng tự trọng của nữa liền đồng thanh: “Phải ! Cháu là giỏi nhất!” Đường Hành Quốc coi như dỗ dành triệt để.
Đường Hành Hoa lắc đầu, đầu hỏi: “Dao Dao, các em về định ở mấy ngày?” Mọi đồng loạt đầu Đường Dao Dao.
“Bọn em về sẽ ở năm sáu ngày, đó sẽ đưa con về quân khu Tây Bắc.”
“Ồ, là . Không thể ở nhà ăn Tết xong hẵng ?”
“ đấy Dao Dao, thể ăn Tết xong hẵng ?” Bà nội Đường cũng hỏi, bao nhiêu năm gặp, mới ở năm sáu ngày mà đủ.
Đường Dao Dao lắc đầu: “Không ạ, trong đơn vị Tống Thanh Lâm còn việc, chậm trễ !” Vừa là việc đơn vị, liền hiểu, nỡ cũng chỉ đành thả .
“Tiểu Lâm việc ! Vậy thì đúng là còn cách nào .” Bác gái cả Đường tiếc nuối . Đây cũng là sự tiếc nuối của . Nhất thời trong phòng chỉ còn tiếng Đinh Đinh Dang Dang ê a học .
Đường Dao Dao chuyển chủ đề: “Anh hai, kết hôn , chị dâu hai đến ạ?”
Vừa nhắc đến chuyện , Đường Hành Quốc tỉnh táo hẳn lên. Đầu tiên là ngại ngùng , gãi gãi gáy: “Chị dâu em m.a.n.g t.h.a.i , ba tháng, tiền viện đông sợ va chạm nên để cô qua đây!”
Đường Dao Dao thấu hiểu gật đầu lảng sang chuyện khác. Hai em khác cũng tiếp lời, mấy em thiết trò chuyện về công việc, cuộc sống và tình trạng hôn nhân. Biết đều sống tệ, Đường Dao Dao liền yên tâm.
Hôm nay là ngày thứ năm của tang lễ Đường Hành Quân, cũng là ngày cuối cùng. Người đến quả nhiên ít. Không chỉ trong thôn, còn thôn ngoài khi sự tích của Đường Hành Quân đến tế bái vì kính phục . Mọi lặng lẽ dâng hương, hóa tiền giấy, dập đầu xong dậy khẽ giọng khuyên giải nhà họ Đường lặng lẽ rời .
Đường Dao Dao đầu quấn khăn trắng, eo thắt đai trắng, quỳ linh cữu lặng lẽ rơi lệ đốt giấy. Cô cho đến tận bây giờ vẫn thể tin Đường Hành Quân còn. Cô luôn cảm thấy chỉ cần đầu là đang ở lưng ngây ngô với cô. Tống Thanh Lâm eo thắt vải trắng quỳ bên cạnh Đường Dao Dao, ngẩng đầu bức ảnh đặt linh cữu, Đường Hành Quân trong ảnh nở nụ đôn hậu. Đường Hành Quân là do một tay đề bạt lên.