“Xin bác nén bi thương!”
Đã đưa bao nhiêu bức thư như thế , cần đưa thư cũng bên trong gì.
Mẹ Đường lúc đầu hiểu đưa thư làm là ý gì. Như nghĩ đến điều gì đó, nụ mặt bà dần dần biến mất. Trong lòng bà hiểu hoảng hốt. Tim đập thình thịch, nhất thời bà chút chịu nổi, bất giác lùi một bước, nắm chặt lấy lớp áo ngực.
Bà nhếch khóe miệng : “Cậu... ý gì? Cậu đừng... đừng dọa nhé!”
Người đưa thư bà với vẻ mặt bi thương và đồng cảm, hai tay cung kính đưa phong thư về phía thêm một chút: “Bác cứ xem thư hãy .”
Mẹ Đường dám phong thư đưa tới, hai mắt trân trân trừng đưa thư : “Cậu ý gì hả?... Cậu đang lừa , ? Cậu đang đùa ... Rốt cuộc ý gì hả?”
Đến câu cuối cùng, Đường hét lên! Chỉ là trong tiếng hét đó tiếng , sự dám tin, còn cả nỗi sợ hãi!
Mấy bà thím, bác gái đang giặt quần áo gần đó thấy Đường như , bỗng nhiên dừng động tác đập quần áo . Xung quanh yên tĩnh một mảnh, một cơn gió lạnh thổi qua, nhịn rùng một cái. Họ tùy tiện lau đôi tay ướt sũng, vội vàng tới nhẹ nhàng đỡ lấy thể run rẩy của Đường hỏi: “Bác Đường, bác làm thế ?”
“ đấy, chị Đường làm ?”
Mẹ Đường trả lời, chỉ một mực chằm chằm đưa thư, hy vọng rằng chỉ đùa. Chuyện quan trọng trang nghiêm như , đưa thư thể đùa?
Người đưa thư hít sâu một , Đường thật sâu : “Bác cứ tự xem ạ.”
Cậu hy vọng tin tức bi thương là do chính miệng cho nhà họ Đường .
Mẹ Đường từ trong hỗn độn tỉnh táo , chằm chằm phong thư mắt, bà run rẩy đôi tay, cuối cùng vẫn run lẩy bẩy nhận lấy... phong thư đóng dấu đỏ chót . Bà đưa thư, phong thư trong tay, xé hai đều xé mở . Cuối cùng bà c.ắ.n răng dùng sức, lúc mới x.é to.ạc phong thư .
Tờ giấy thư trắng tinh rơi xuống đất, Đường nước mắt nhạt nhòa xổm xuống, sờ soạng mặt đất hai cái mới nắm lá thư trong tay, giơ tay áo lên dùng sức lau mắt. Hai tay giơ lá thư lên mắt, chỉ lướt qua hai giây, bà liền mềm nhũn ngã xuống đất, che miệng “hu hu hu” lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-605-tin-du-tu-phuong-xa.html.]
Cố nén tiếng lớn, Đường cẩn thận gấp lá thư , cất túi áo ngực. Hai tay bà dùng sức đ.ấ.m xuống mặt đất, nhịn nữa bi thống “Oa!” một tiếng lớn lên, tiếng bi thương đến cực điểm vang vọng trong thôn xóm nhỏ yên tĩnh, làm kinh động một đàn chim sẻ đang mổ những quả hồng còn sót cây.
Tất cả bên bờ ao dường như ấn nút tạm dừng, bọn họ luống cuống tay chân ngơ ngác Đường đang đau đớn tột cùng, nhịn cúi đầu lau nước mắt, cũng sụt sùi theo. Không cần quá nhiều lời , đều chuyện gì xảy .
Trong các thôn lân cận ai mà con trai cả nhà họ Đường là Đường Hành Quân tham gia chiến tranh biên giới. Trong thôn còn vì thế mà mở một buổi biểu dương, khuyến khích học tập Đường Hành Quân, tham gia quân ngũ báo quốc. Không ngờ buổi biểu dương mới qua mấy tháng, truyền đến tin tức như ?...
Mẹ Đường về nhà bằng cách nào. Khi bà một bùn tuyết, ướt sũng xuất hiện trong sân, bố Đường từ khe cửa thấy bà như , khiếp sợ ngã từ giường lò xuống, ngay cả giày cũng chỉ xỏ một chiếc từ trong nhà lao .
Đến mặt, hai tay ông cẩn thận giữ lấy vai bà hỏi: “Thúy Lan, bà làm thế ? Bà đừng dọa .”
Thấy Đường vẫn phản ứng, bố Đường càng thêm lo lắng, giọng điệu cũng gấp gáp hơn: “Rốt cuộc bà làm ? Bà chuyện chứ?”
Nói xong ông ôm Đường lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bà an ủi. Mẹ Đường trong lòng đàn ông của , dường như cuối cùng cũng tìm chỗ dựa, “Oa!” một tiếng òa lên nức nở.
“Rốt cuộc bà làm ? Có bắt nạt bà ? Nói cho ! Bà chuyện chứ!” Thật là làm gấp c.h.ế.t!
Mẹ Đường giãy khỏi lòng bố Đường, đôi tay run rẩy đưa lá thư cho ông. Bố Đường kinh ngạc phong thư , vì ông lùi một bước, đột nhiên dám nhận lấy, cứ như thể đó là thú dữ, chỉ cần chạm là sẽ nuốt chửng.
Ông chắp tay lưng, kinh ngạc hỏi: “Thúy Lan, rốt cuộc là làm ? Bà chuyện , bà xem rốt cuộc là chuyện gì?”
Bố Đường kinh hoảng lá thư, Đường, chính là dám nhận lấy phong thư . Mẹ Đường kiên trì nữa, lập tức ngất xỉu mặt đất.
Bố Đường vội vàng tiến lên đỡ lấy bà, lay gọi: “Thúy Lan, bà làm ? Bà tỉnh ! Tỉnh , rốt cuộc là làm ?”
Giọng ông mang theo tiếng , cổ họng run rẩy thành tiếng. Ông lá thư Đường nắm chặt trong tay, cuối cùng vẫn run rẩy cầm lấy... Khi thấy thông tin bên , mắt bố Đường tối sầm, trong nháy mắt ông thấy gì cả.
Ông sức chớp mắt... vẫn thấy, dùng sức dụi mắt, giơ lá thư lên cẩn thận xác nhận từng chữ, từng chữ một.
*Kính gửi gia quyến đồng chí Đường Hành Quân:*