Anh...
Hai phút đến.
Đường Dao Dao xuất hiện.
Trong mắt Tống Thanh Lâm lóe lên một tia u ám, chờ đợi nữa.
Anh vẫy tay với các chiến sĩ, chân dài bước lên xe Jeep.
Dư Giang và Khương Thư Sướng đầu con đường , vội vàng vẫy tay hiệu cho các chiến sĩ theo , cũng lên xe Jeep.
“Rào rào!” đội ngũ bắt đầu di chuyển.
Từ từ tăng tốc.
Càng càng nhanh, càng càng xa.
Cũng để trái tim của Tống Thanh Lâm ở nơi .
Thu ánh mắt gương chiếu hậu, Tống Thanh Lâm ngửa đầu dựa ghế, từ từ nhắm mắt .
Cũng che những cảm xúc phức tạp trong mắt.
Chỉ ngón trỏ ngừng gõ lên đầu gối mới thể bộc lộ một chút cảm xúc của .
Đường Dao Dao mắc kẹt trong doanh trại địch.
Cô ở trong gian thấy tiếng chiến đấu mơ hồ truyền đến từ phía , lập tức bò dậy về phía .
Đương nhiên là thấy gì cả.
Cô nắm chặt bàn tay, c.ắ.n răng dám thả lỏng.
Cho đến khi một chiếc máy bay địch đơn độc bay trở về, lòng cô mới thả lỏng.
Khi những lính nước M rải rác chật vật chạy về.
Đường Dao Dao mới buông lỏng bàn tay, thả lỏng hàm răng.
“Xì~”
Cô nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay, giảm bớt cảm giác tê dại.
Sau khi thả lỏng hàm răng, cả miệng đều tê dại.
Cô liếc những kẻ địch vẫn luôn vây quanh động tĩnh gì, vòng tròn tạo thành, những họng pháo đen ngòm đều nhắm hai mươi khẩu đại pháo của cô.
Đường Dao Dao mềm nhũn nệm, ngửa đầu những chồng vật tư xếp tầng tầng lớp lớp kéo dài ngoài.
Cô thở dài.
*Không gian ngoài khuyết điểm diện tích đáy cố định đổi, còn một khuyết điểm chí mạng... đó là từ thì chỉ thể từ đó.*
Cô khi nào mới thể đợi một cơ hội thích hợp để trốn thoát.
cô chỉ thể đợi.
Chỉ hy vọng những nước M kiên nhẫn như , quan sát vài ngày thấy gì bất thường sẽ tự động rời .
Cô ở đây tự nghĩ thì .
Chỉ là ngờ, những nước M cố chấp với cô đến .
Không chỉ ban ngày theo dõi chặt chẽ khu đất trống thả lỏng, ban đêm cũng một khắc thả lỏng.
Tất cả binh lính đều trang đầy đủ, luôn cảnh giác chằm chằm khu đất trống.
Còn hai mươi họng pháo đen ngòm .
Ngoài , ở những nơi còn ẩn giấu nguy hiểm gì nữa.
Đường Dao Dao nhất thời dám hành động lung tung.
Nửa năm sống chiến trường , khiến lá gan của cô lớn hơn mà là nhỏ , càng thêm cẩn thận.
Nếu là đây... cô thế nào cũng ngoài thử một .
Đường Dao Dao trợn to mắt, những lính nước M đổi gác màn đêm đen kịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-592-cho-doi-trong-vo-vong.html.]
*Mẹ kiếp, chừa cho cô một chút cơ hội nào.*
Cô còn đang nghĩ đợi đến đêm khuya thanh vắng, lúc con mệt mỏi nhất tìm cơ hội bỏ trốn, bây giờ xem là .
*Hôm nay , cô sẽ đợi ngày mai, sợ gì chứ!*
Kết quả ngày hôm , doanh trại nổ tan tành bắt đầu xây dựng .
Tim Đường Dao Dao lập tức “thịch!” một tiếng.
*Đây là định ?!*
*Còn xây dựng ?!*
*Xây dựng ! Xây dựng !*
*Như canh giữ cô thế nào cũng sẽ ít một chút chứ?*
Kết quả... đương nhiên là thiếu một ai.
Đường Dao Dao mặt đầy vạch đen nghĩ, *các ngươi cũng giúp đỡ em hỗ trợ xây dựng, thật là chút tình đồng đội nào.*
Ngày thứ ba, vẫn như cũ...
Một tuần trôi qua.
Đường Dao Dao ngờ những nước M chấp niệm sâu sắc với cô đến !
Lại một nào lơ là giám sát khu đất trống đường kính hai mươi mét .
Khiến cô một nào tìm cơ hội rời .
Haiz!
*Những ngày tháng như thế bao giờ mới kết thúc đây.*
*Không Tống Thanh Lâm thế nào ?*
*Anh bây giờ ?*
Trong lòng cô vẫn hy vọng Tống Thanh Lâm thể đến cứu cô, cô cũng hy vọng Tống Thanh Lâm đừng đến cứu cô.
Cô vai Tống Thanh Lâm gánh vác trách nhiệm, làm gì là thể làm .
Chỉ hy vọng... Tống Thanh Lâm tự tin cô một chút, tin rằng cô vẫn còn sống .
*Cô lúc tìm thấy Tống Thanh Lâm, bên cạnh một phụ nữ khác.*
*Phỉ phỉ phỉ!*
Cô tự tin Tống Thanh Lâm một chút, cũng chút tự tin bản chứ.
*Nếu như... nếu như thì ?*
*Nếu như đúng là những gì cô nghĩ thì ?*
Hừ! *Nếu thực sự như !*
Đường Dao Dao "vút" một cái phắt dậy, hai tay nắm chặt, trừng mắt về phía , cứ như thể Tống Thanh Lâm - phản bội cô - đang ngay mặt .
*Cô rời khỏi Tống Thanh Lâm lẽ nào c.h.ế.t đói , đống vật tư cô tích cóp trong gian lẽ nào chỉ để trưng bày?*
*Rời khỏi Tống Thanh Lâm, cô vẫn thể sống .*
*Cô thể nuôi cha , em, nuôi chị dâu, cháu trai, nuôi cả sư phụ của .*
*Cho cô thêm mười nữa, cô cũng nuôi nổi.*
*Đinh Đinh, Đang Đang, cô cũng mang , hai cục cưng là do cô sinh , chính là của cô.*
*Ai cũng đừng hòng cướp !*
*Muốn con thì tự mà sinh!*
Đường Dao Dao càng nghĩ càng bực bội, cô vò rối mái tóc, tự ngăn suy nghĩ lung tung nữa.
Một ở trong gian kín mít ai chuyện, đúng là dễ suy diễn lung tung.
Lắc lắc đầu.
Tất cả những thứ đều do cô tự tưởng tượng .