Tống Thanh Lâm , Đường Dao Dao hề yếu đuối như vẻ bề ngoài của cô, sâu thẳm trong nội tâm cô, một trụ cột vững chắc như Định Hải Thần Châm luôn chống đỡ cho cô, cô dễ dàng gục ngã như .
Mọi đạo lý đều hiểu, nhưng vẫn lo lắng cho cô, sợ cô tổn thương, hận thể vĩnh viễn trói cô bên cạnh, cho cả.
Anh cũng để cô tự do tự tại, làm những việc làm.
Anh mâu thuẫn, nhưng sự mâu thuẫn của cho Đường Dao Dao , điều đó chỉ làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho cô.
Đường Dao Dao chớp chớp đôi mắt to tròn, để nước mắt làm nhòa khuôn mặt của Tống Thanh Lâm.
Cô hiểu sự giằng xé của , hiểu sự mâu thuẫn của .
Chính vì , cô mới đau lòng cho Tống Thanh Lâm.
*Là cô làm đủ .*
"Anh Thanh Lâm, em..." Cổ họng như bông gòn chặn , nhất thời nên lời.
"Anh Thanh Lâm, em cất nhiều vũ khí trong gian, thức ăn ăn hết, em còn xe, em..."
"Em nhất định sẽ bảo vệ bản , em còn cùng răng long đầu bạc cơ mà... em làm !"
*Đừng những lời khiến cô mềm lòng nữa, cô sợ niềm tin luôn kiên định cứ thế sụp đổ mất.*
Tống Thanh Lâm gì, chỉ dịu dàng vuốt ve mái tóc cô, đôi mắt bao dung vô hạn cô, giống như bất luận cô gì đều tin tưởng, đều cổ vũ.
Một Tống Thanh Lâm như , Đường Dao Dao chỉ vùi lòng ... lúc gì cũng là thừa thãi.
Một lát , Đường Dao Dao giãy giụa tìm lý trí: "Anh Thanh Lâm, chúng vẫn nên nghĩ cách làm lấy thức ăn mà để khác nghi ngờ !"
Bàn tay to lớn của Tống Thanh Lâm từng nhịp từng nhịp vuốt ve mái tóc phụ nữ yêu dấu trong lòng, nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, suy nghĩ một lát : "Gần đây một ngôi làng nhỏ ? Trong làng chắc hẳn hầm ngầm, em cứ đặt lương thực trong đó, sẽ sai lấy."
"Nếu hầm ngầm, em cứ tìm một nơi kín đáo một chút để đặt là ."
"Còn về lương thực... chủ yếu lấy lương thực phụ làm chính , những thứ khác em tự xem xét, tàm tạm là ."
Đường Dao Dao gật đầu trong lòng Tống Thanh Lâm.
Thời gian còn sớm nữa, cô cất lương thực khi bọn Tống Thanh Lâm rời , nếu sẽ thời gian để bọn họ phát hiện .
Tống Thanh Lâm cũng nghĩ đến vấn đề , buông Đường Dao Dao , cúi đầu cô thật sâu: "Dao Dao... Dao Dao, em nhất định bảo vệ bản ?"
"Vâng, em nhất định sẽ làm !"
Gò má Đường Dao Dao cọ cọ lòng bàn tay to lớn của Tống Thanh Lâm: "Anh Thanh Lâm, cũng bảo trọng bản ? Em còn cùng răng long đầu bạc cơ mà!"
"Ừm!" Tống Thanh Lâm cuối cùng cũng nở nụ .
Giống như ánh nắng mùa xuân tháng ba, làm lóa mắt Đường Dao Dao.
"Anh Thanh Lâm, thật sự trai! Em thích lắm!"
"Ừm!"
Nụ mặt Tống Thanh Lâm càng rạng rỡ hơn, thật hận thể ôm Đường Dao Dao lòng ôm hôn mãnh liệt một phen.
Hít sâu một , đè nén d.ụ.c vọng mãnh liệt dâng lên xuống.
Lúc mở miệng, giọng mang theo vài phần khàn khàn: "Dao Dao... , nhớ em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-565.html.]
Khuôn mặt chút nhợt nhạt và lấm lem bùn đất của Đường Dao Dao, bỗng chốc ửng hồng, đôi mắt ướt át giống như tẩm mật ngọt ngào.
"Anh Thanh Lâm~~"
"Hừ!"
Tống Thanh Lâm chút tự giễu , thể chạm Đường Dao Dao, cứ chạm cô là bất giác biến thành một khác.
Trán tựa trán cô, cánh tay rắn chắc gắt gao ôm chặt vòng eo thon thả của Đường Dao Dao ép sát , tay trái ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Thật ở ngay đây..."
Dục vọng mãnh liệt bộc lộ trong mắt Tống Thanh Lâm, nháy mắt làm tan chảy Đường Dao Dao nãy còn ý chí kiên định.
Có một khoảnh khắc, cô vứt bỏ tất cả, cứ thế bất chấp tất cả mà chiều theo trái tim .
Những trải qua nhiều trận chiến, trải qua nhiều sinh ly t.ử biệt, thể dễ dàng tình ái nhất thời làm mờ mắt.
Hai cứ thế , ánh mắt dần trở nên trong trẻo.
Sự thâm tình và tán thưởng trong mắt Tống Thanh Lâm càng thêm sâu đậm.
*Dao Dao... thật sự trở nên xuất sắc hơn ở những nơi .*
*Anh cảm thấy càng yêu cô hơn, càng nỡ rời xa cô thì làm đây?*
*Thật cứ ôm cô như thế , cho đến thiên hoang địa lão!*
"Anh Thanh Lâm~"
Tống Thanh Lâm , nụ vui vẻ và tự hào đến thế.
"Ừm!"
Tống Thanh Lâm buông cô .
Anh làm đôi cánh phía cô, cùng cô bay lượn.
"Ngoan! Đi , làm những việc em làm!"
Đôi mắt sáng lấp lánh của Đường Dao Dao từng chút từng chút phác họa dung mạo của , cuối cùng trở về với đôi mắt mang ý , chứa đựng sự cổ vũ và tán thưởng của .
Cô mỉm , gật đầu.
"Vâng!"
Cô xoay , bước về phía .
Bước chân ngày càng nhanh, ngày càng nhẹ.
Đường Dao Dao chạy đến bên cạnh Đường Hành Quân vẫn luôn ngóng về phía : "Anh, em !"
"Em..."
Đường Hành Quân ngập ngừng thôi, Tống Thanh Lâm đang theo phía cô.
Lại cúi đầu Đường Dao Dao mặt: "Được, em !"
"Anh trai, nhất định bảo trọng ? Chị dâu và Tiểu Tinh Tinh, còn bố đều đang đợi về nhà đấy!"
"Anh, nhất định bình an vô sự ? Hứa với em !"
Đường Hành Quân bất đắc dĩ thở dài, đưa tay vỗ vỗ vai cô : "Anh ! Em cũng ? Bây giờ em còn là một nữa, là gia đình , đừng bốc đồng nữa, ?"