Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 542: Được Phụ Thân Đồng Ý

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi xong, sắc mặt Tống phụ lập tức sa sầm, trầm giọng : “Tôi , bà cứ khuyên nó , bảo nó đừng kích động. Tôi về ngay!”

“Chuẩn xe, về một chuyến!”

Cảnh vệ viên: “Rõ, thủ trưởng.”

Biệt thự nhà họ Tống.

Tô mẫu đưa Đinh Đinh uống sữa xong trong tay cho Vương thẩm bế, Đường Dao Dao đang cúi đầu bế Dang Dang một lời ở đối diện.

“Dao Dao, con thật sự quyết định ghi danh chiến trường ?”

Đường Dao Dao ngẩng đầu, ánh mắt kiên định gật đầu: “Vâng, ạ!”

“Chẳng lẽ con chỉ vì tìm Tiểu Lâm? Con một phụ nữ yếu đuối chiến trường thể làm gì? Con chỉ tổ làm bia đỡ đạn cho bọn họ thôi.”

“Mẹ, con chỉ vì tìm Thanh Lâm ạ!”

Tô mẫu với ánh mắt kiên định : “Mẹ, bây giờ chính phủ khuyến khích thanh niên trai tráng chi viện chiến tranh, con là một thành viên của đất nước , con đóng góp một phần cho đất nước.”

nghĩ , cô gian, thể phát huy tác dụng nhỏ chiến trường, cô để cản trở.

Đến bên cạnh Tống Thanh Lâm tự nhiên là một mục đích, nhưng là mục đích duy nhất.

Những vật tư mà nhân dân chi viện cần vận chuyển ?

Cô thấy thông báo khuyến khích tài xế và nhân viên đường sắt đến Tây Bắc tham gia phục vụ chiến địa.

Để những là vì cái gì? Chẳng là để họ vận chuyển vật tư tiền tuyến ?

Ở thế kỷ 21 xem nhiều phim chiến tranh chống Nhật như , cũng là xem . Rất nhiều vật tư cần gấp chiến trường vì sự cản trở của kẻ địch, chậm trễ thời cơ mà thể vận chuyển đến tiền tuyến.

Hoặc là tổn thất nặng nề, cuối cùng chỉ một phần nhỏ vận chuyển đến, căn bản đủ cho các chiến sĩ ăn dùng, chỉ thể nhịn đói chịu rét tiếp tục chiến đấu.

Thời đại vật tư khan hiếm như , quần áo của dân bình thường nhà nào mà , đồ ăn thức uống nhà nào mà tiết kiệm hết mức.

Một xe vật tư, đó là tiết kiệm từ bao nhiêu dân, từ miệng bao nhiêu ? Sao thể để kẻ địch lãng phí vô ích?

khả năng để vật tư vận chuyển đến chiến trường một cách an tuyệt đối, điều bảo cô làm thể thờ ơ?

Lúc , chính là lúc cô tỏa sáng.

Lúc tay thì còn đợi đến bao giờ?

Cô cảm thấy ai thích hợp vận chuyển vật tư hơn cô.

“Mẹ, con quyết định , con nhất định !”

ở gần Tống Thanh Lâm hơn một chút là đúng, nhưng cô càng chiến tranh nhanh chóng kết thúc.

Như , Tống Thanh Lâm thể sớm về nhà.

Ca ca cũng thể sớm về nhà.

Hàng ngàn hàng vạn chồng, em và con cũng thể sớm về nhà.

Cho nên…

Đường Dao Dao cúi đầu, yêu thương hôn lên trán Đinh Đinh trong lòng.

Cô nhất định .

Chỉ là chút với hai đứa con.

cô hứa: vì điều gì khác, dù chỉ vì hai đứa con, cô nhất định sẽ cố gắng bảo bản .

“Vậy hai đứa trẻ thì ? Chúng còn nhỏ như , con nỡ lòng nào bỏ chúng , để chúng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-542-duoc-phu-than-dong-y.html.]

Tô mẫu nghẹn ngào nên lời.

mặt lau nước mắt nơi khóe mắt: “Con , sự tàn khốc của chiến trường đơn giản như con nghĩ , nó còn tàn khốc hơn con nghĩ gấp ngàn vạn , như con vẫn ?”

Đường Dao Dao chiến tranh tàn khốc, nhưng thể vì chiến tranh tàn khốc mà ai chứ?

khả năng đóng góp một phần sức lực, tại ?

“Mẹ, yên tâm, con và Tống Thanh Lâm nhất định sẽ bình an trở về!”

“Con thì lắm, chiến trường s.ú.n.g đạn mắt, đây là chuyện con ?”

“Mẹ~”

Tô mẫu xua tay Đường Dao Dao: “Mẹ đồng ý, dù cũng đồng ý. Haizz! Cháu trai cháu gái đáng thương của ơi~”

Đường Dao Dao mặt đầy vạch đen.

Cô còn c.h.ế.t mà?

Bên ngoài vang lên tiếng xe .

Đường Dao Dao ngoài cửa, là bố chồng về cả về?

Tô mẫu đang dậy nhanh chân ngoài ở đối diện, gì.

Rất nhanh, Tống phụ hình cao lớn cùng Tô mẫu trở về.

Đường Dao Dao dậy chào Tống phụ: “Bố, bố về ạ!”

Tống phụ xua tay : “Ngồi , , chúng xuống chuyện.”

Đường Dao Dao gật đầu.

Tống phụ xuống, hỏi cô ngay lập tức.

Mà cẩn thận đ.á.n.h giá Đường Dao Dao.

Cô thẳng lưng để Tống phụ đ.á.n.h giá.

Một lúc lâu , Tống phụ mới lên tiếng: “Nghe con , con ghi danh tham gia chi viện chiến trường!”

“Vâng, thưa bố!”

“Con nghĩ kỹ ?”

“Vâng ạ!”

“Con chiến tranh tàn khốc , trốn còn kịp… Con con lúc ý nghĩa gì ?”

“Bố… con ạ!”

Gò má Tống phụ run lên, trong mắt sự tán thưởng và thấu hiểu đối với thế hệ trẻ, cũng sự đồng tình và do dự.

Im lặng một lát, cuối cùng ông vẫn :

“Được, con ! Bọn trẻ bố và con sẽ chăm sóc !”

Hả?!

Cứ như , cô chuẩn cả một bụng lời… đều cơ hội xuất hiện.

Đường Dao Dao ghi danh xong, một đến một nơi khác mới xe về nhà.

Buổi chiều.

Bộ phận tiếp nhận quyên góp nhận một bưu kiện ghi tên gửi, mở chỉ thấy từng cọc tiền giấy, ngoài gì khác.

Điều khiến nhân viên nhận bưu kiện vô cùng kinh ngạc, khi đếm hết tiền, tổng cộng là mười vạn đồng chẵn!

Loading...