Thật cũng chẳng gì nhiều để dọn, chủ yếu là sắp xếp đồ đạc cho gọn gàng.
Hiện tại trong nhà cơ bản đồ nội thất lớn nào, chỉ hai chiếc giường, hai cái tủ quần áo, một cái bàn, vài cái ghế, việc khuân vác cũng tiện.
Ngoài thì chẳng còn gì khác.
Bữa trưa, mấy đều ăn ở nhà Đường Hành Quân, nhà mới chuyển đến định, nấu ăn còn bất tiện.
Bữa trưa cứ ăn ở nhà trai , buổi tối là thể nấu ăn ở nhà .
Triệu Long và Đường Hành Quân ăn cơm xong thì về đơn vị .
Tống Thanh Lâm hiếm khi thời gian kéo Đường Dao Dao từ từ về phía nhà mới.
“Sao hôm nay thời gian ở cùng em ? Em còn tưởng cùng trai em chứ?”
Đường Dao Dao nghiêng đầu hỏi Tống Thanh Lâm.
“Anh cùng em xem nhà mới của chúng , xem xong mới .”
“Ồ! Cứ tưởng chiều nay thể ở bên em chứ!”
Tống Thanh Lâm áy náy Đường Dao Dao, ôm eo cô : “Sáng nay xin nghỉ nửa ngày là giới hạn , buổi chiều tiện xin nghỉ nữa.”
“Vâng!”
“Ngoan! Tối nay sẽ cố gắng về sớm với em, nhé?”
Đường Dao Dao xốc tinh thần gật đầu : “Vâng , em đợi !”
Hai vợ chồng mỉm , lặng lẽ bước về phía ngôi nhà mới của .
Mở cổng lớn, bước sân nhỏ.
Tường rào và tường nhà đều quét vôi trắng toát, chiếu sáng cả sân.
Vừa bước qua cửa nhà là một phòng khách rộng rãi.
Đáng tiếc, trong phòng khách chỉ một chiếc bàn gỗ và vài cái ghế, trông trống trải.
Đường Dao Dao dạo nghĩ thầm: *Đợi dịp, đến thôn Khố Tân Hồ tìm thợ mộc đóng vài cái tủ gì đó, nếu nhà trống trải quá.*
Tầng một ngoài phòng khách còn một phòng ngủ, một nhà vệ sinh, một nhà bếp, diện tích trông đều khá rộng.
Ngôi nhà tọa bắc triều nam, thông thoáng hai đầu, lúc ánh nắng chiếu làm cả căn nhà sáng bừng lên.
Lên tầng hai, Đường Dao Dao theo cầu thang lên .
Cầu thang xây khá thoải, dốc lắm.
Dưới sự dìu dắt cẩn thận của Tống Thanh Lâm, Đường Dao Dao lên đến tầng hai.
Tầng hai bốn phòng. Một phòng lớn nhất kèm nhà vệ sinh, đây là phòng ngủ của hai vợ chồng, lúc giường trải sẵn.
Quần áo cũng xếp tủ.
Điểm thiếu sót duy nhất là trong phòng trông quá trống trải, ngoài giường và tủ đầu giường thì chỉ một chiếc tủ quần áo đôi.
Ba phòng còn đều khá rộng và sáng sủa.
Đường Dao Dao liền với Tống Thanh Lâm: “Ba phòng còn , chọn một phòng làm phòng làm việc. Hai phòng làm phòng ngủ, một phòng cho con, một phòng cho khách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-520.html.]
“Ừ, theo em hết!”
Tống Thanh Lâm gật đầu, dịu dàng hùa theo.
Đi xem một vòng, Đường Dao Dao vô cùng hài lòng với ngôi nhà.
Chưa bao giờ cô nghĩ một ngày ở trong một ngôi nhà thế . Tất cả đều nhờ Tống Thanh Lâm, nếu , cô chẳng đến bao giờ mới ở nhà thế .
Đường Dao Dao ở nhà mới hai ngày thì bắt đầu cảm thấy bất tiện.
Bụng cô quá to, ôm bụng lên xuống cầu thang nguy hiểm.
Vì , Đường Dao Dao và Tống Thanh Lâm chuyển xuống ở phòng ngủ tầng một.
Sau khi bước giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, giấc ngủ ban đêm của Đường Dao Dao trở nên tệ, đau lưng nhức mỏi, trở cũng khó khăn.
Chưa kể ban đêm còn dậy vệ sinh.
Lần nào Tống Thanh Lâm cũng quản ngại vất vả giúp Đường Dao Dao trở , còn dìu cô vệ sinh.
Đường Dao Dao thấy tất cả, cảm động vô cùng xót xa cho Tống Thanh Lâm.
Tống Thanh Lâm mỗi ngày mười hai giờ mới về, cả đêm ngủ ngon, bốn năm giờ sáng dậy nấu bữa sáng cho cô, ban ngày còn tập luyện cường độ cao như .
Cơ thể chịu nổi?
Dù là đồng da sắt cũng chịu nổi chứ?
Quả nhiên, bao lâu , Đường Dao Dao hiếm hoi thấy vẻ mệt mỏi khuôn mặt Tống Thanh Lâm.
Điều khiến tim cô thót lên một cái.
Dù cố gắng kìm nén để cô nhận , cô vẫn thấu.
“Không , Thanh Lâm, thể ngủ chung phòng với em nữa!”
Tối hôm đó, Đường Dao Dao kiên quyết lên tiếng, từ chối cho Tống Thanh Lâm phòng.
“Dao Dao, ?”
Tống Thanh Lâm vuốt ve đầu Đường Dao Dao an ủi: “Có hai cục cưng quậy em ? Đợi chúng đời, xem xử lý chúng thế nào!”
Đường Dao Dao dở dở : “Không , Thanh Lâm!”
“Anh em đang gì mà!”
Đôi mắt đen láy của Tống Thanh Lâm lặng lẽ Đường Dao Dao, gì.
Đường Dao Dao quầng thâm mắt : “Anh Thanh Lâm, em xót em, nhưng em cũng xót mà!”
“Em thấy ngày nào cũng ngủ ngon, quầng thâm mắt ngày một đậm, trong lòng em cũng khó chịu lắm!”
“Tối em ngủ ngon, ban ngày vẫn thể ngủ bù, còn thì . Anh yên tâm, em tự chăm sóc bản mà.”
“Em dọn dẹp phòng ngủ tầng hai , lên đó ngủ , như tối mới thể ngủ ngon giấc.”
Tống Thanh Lâm thấy Đường Dao Dao vác cái bụng to tướng, chặn ở cửa cho , trong lòng xót xa chua xót.
Những ngày qua, từng chút một chứng kiến sự đổi của bụng Đường Dao Dao, cũng từng chút một cô dần khó ngủ ban đêm.
Không chỉ trở khó khăn, vệ sinh khó khăn, ngay cả hai chân hai bàn chân cũng thường xuyên sưng phù, điều thể yên tâm để Đường Dao Dao ngủ một .
“Dao Dao, ban ngày vốn thời gian ở bên em, nếu ban đêm cũng thể ở cạnh em, em bảo làm chồng như thể an tâm.”