Nói xong, Sophia đầu về phía em trai em gái đang cúi đầu dám chuyện: "Andrei, Mira, lúc các em chị chẳng ? Bảo các em chăm sóc cho Dao Dao, các em chăm sóc như thế đấy hả?"
"Không chị, như chị nghĩ !"
Mira giọng lí nhí phản bác.
"Ây da! Hai các ! Đừng bắt nạt Andrei và Mira nữa! Không liên quan đến họ ."
"Đều là do tớ ăn quen đồ ăn Liên Xô, lúc mới đói gầy đấy, chẳng liên quan một xu nào đến hai em họ cả!"
"Là ?"
Sophia chất vấn Andrei và Mira.
Hai em về phía Đường Dao Dao, khi nhận sự hiệu của cô liền vội vàng gật đầu: " , đúng , chính là như !"
"Ồ! Vậy thì !"
Phùng Bảo Nhã thở phào nhẹ nhõm, nếu cô thực sự đối mặt với Đường Dao Dao thế nào.
Người là do cô giới thiệu, còn một giới thiệu hai . Hai mà còn chăm sóc cho một Đường Dao Dao, nếu ngoài còn mất mặt c.h.ế.t !
Lời rõ, mấy vui vẻ trở .
Ra khỏi ga tàu hỏa, một trận gió lạnh cuốn theo tuyết lớn như lông ngỗng ập về phía mấy .
Đường Dao Dao lạnh run cầm cập: Tính sai , mặc ít.
Lúc ở trong ga tàu hỏa còn thấy thế nào, dù trong ga tàu hỏa luôn đốt lò sưởi. khỏi ga, lập tức cảm thấy khác hẳn.
Nhìn Andrei và Mira mặc còn mỏng hơn cô một chút, hai dường như chẳng cảm giác gì.
"Dao Dao, lạnh ?"
Phùng Bảo Nhã quan tâm hỏi.
"Ừm, đúng là lạnh a!" Không khí lạnh hít từ mũi, sắp làm cô đông cứng cả .
Phùng Bảo Nhã xong lập tức tháo chiếc khăn quàng dày đang quàng xuống quàng cho Đường Dao Dao: "Kiên trì một chút, sắp đến !"
"Ừm ừm!"
Đường Dao Dao quả thực là lạnh, cũng từ chối nữa, siết chặt chiếc khăn quàng dày còn lưu ấm của Phùng Bảo Nhã.
"Dao Dao lạnh ?"
Sophia cũng qua hỏi.
" , thể nhất thời chịu nổi khí hậu ở đây!"
Sophia bốn phía trắng xóa, ngoài hành khách , căn bản thấy một chiếc xe ngựa nào. Mùa đông thế , tuyết đường cũng dày, xe ngựa trong thời tiết ít khi ngoài làm việc.
"Haizz! Nếu xe ngựa thì !"
Như còn thể xe ngựa về, ít nhất đường sẽ lạnh.
Sophia thất vọng thở dài một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-497-hoi-am-trong-dem-dong.html.]
Đây cũng là suy nghĩ trong lòng mấy khác, đáng tiếc thời tiết ai ngoài chở khách.
Mấy rảo bước nhanh hơn, bộ cũng cảm thấy lạnh lắm nữa. Lúc đầu lạnh chủ yếu là mới từ phòng lò sưởi , chênh lệch nhiệt độ khá lớn cho nên mới như .
Mấy vây quanh Đường Dao Dao, nửa tiếng đến nhà Sophia.
Trong nhà đang đốt lò sưởi, nhà cảm nhận một luồng khí ấm.
Đường Dao Dao cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Em trai em gái nhỏ đang chơi trong nhà, thấy tiếng chị reo hò chạy , mấy em thiết với .
Sophia mỉm dáng vẻ vui mừng của bốn đứa em, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, ít nhất bây giờ em họ một cũng thiếu.
Đường Dao Dao, Sophia và Phùng Bảo Nhã ba cùng làm bữa tối, ba chen chúc trong căn bếp lớn, , nhanh làm xong cơm canh.
Trên bàn cơm món ăn Liên Xô, cũng món ăn Hoa Quốc.
Mãi đến khuya, cả đại gia đình mới ngủ.
, Đường Dao Dao và Phùng Bảo Nhã đều ngủ ở nhà Sophia.
Sophia khi nhận lương, tiên là mua than đá dùng cho mùa đông, mua cho mỗi đứa em nhỏ một bộ quần áo bông cũ, tiền còn ngoài mua đồ ăn thì là đến chợ đồ cũ mua một chiếc giường cũ.
Chỉ mua những thứ tiền lương một tháng của cô tiêu hết .
Sau đó là vay tiền của Phùng Bảo Nhã, lúc mới mua một chiếc chăn bông dày!
Mua chăn bông dày xong, Sophia vẫn luôn nỡ dùng, đợi Andrei và Mira về mới dùng. Cô và hai đứa em nhỏ vẫn đắp chiếc chăn bông rách nát .
Mặc dù chiếc chăn bông rách rách đến mức bông lòi khắp nơi, nhưng vẫn thể kiên trì một chút. Cộng thêm trong nhà đốt lò sưởi cũng lạnh lắm, ba chị em đắp chiếc chăn bông rách cũng thấy lạnh.
Đường Dao Dao và Phùng Bảo Nhã bây giờ đang đắp chính là chiếc chăn bông dày Sophia mua về , vỏ chăn giặt đến bạc màu, cảm nhận cảm giác nặng trịch khi đắp lên.
Đường Dao Dao , chiếc chăn bông mới mua cũng là đồ cũ.
Thời khắc sum họp luôn ngắn ngủi.
Bữa tiệc nào cũng tàn!
Thời gian nhanh đến tám giờ rưỡi sáng hôm , Đường Dao Dao chào tạm biệt Sophia cùng Andrei và Mira đến tiễn, lên tàu hỏa.
Phùng Bảo Nhã vốn dĩ cũng đến tiễn, chỉ là nhất thời tìm đồng nghiệp trực , chỉ đành chào tạm biệt Đường Dao Dao lúc sáng sớm ngủ dậy.
Hai bên rõ, luôn thư liên lạc, còn để phương thức liên lạc cho . Sophia qua thấy cuộc chuyện của hai , cũng để phương thức liên lạc của gia đình, hy vọng thể thường xuyên liên lạc.
Lần từ biệt , bao giờ mới thể gặp , nhất thời nỗi buồn ly biệt quanh quẩn trong lòng.
"Tu tu tu~"
Tàu hỏa khởi động .
Đường Dao Dao thò đầu khỏi cửa sổ vẫy tay chào tạm biệt cuối với ba chị em Sophia.
Mãi cho đến khi thấy sân ga nữa, Đường Dao Dao mới thu hồi tầm mắt.
Tiếp đó, cô bắt đầu mong chờ về nhà.