"Ha ha ha ha, chị lấy cái cảm giác đó thế, em thấy."
Mira cũng hùa theo: "He he he, em cũng cảm giác như đấy!"
Sophia lập tức ngại ngùng, nắm đ.ấ.m nhỏ nhẹ nhàng đ.ấ.m đấm Mira và Đường Dao Dao, nhất thời ba cô gái đùa ầm ĩ.
Andrei gãi đầu ngây ngốc mấy chị em đang đùa giỡn.
Trong lòng bao giờ nhẹ nhõm đến thế.
Mới hôm qua thôi, vẫn còn lo lắng qua nổi mùa đông , lúc vấn đề đó giải quyết. Cậu cảm thấy cả nhẹ nhõm, dùng mãi hết sức lực.
Cho dù gặp khó khăn lớn hơn nữa, cũng lòng tin thể giải quyết .
Đã bao lâu thấy chị gái và Mira thoải mái tự tại như ?
Đều tại ! Tại vô dụng, nếu chị gái cũng sẽ một gánh vác trách nhiệm của cả gia đình.
mà, bây giờ .
Ánh mắt cảm kích của về phía Đường Dao Dao đang rạng rỡ.
*Cảm ơn chị Dao Dao, em nhất định sẽ bảo vệ chị thật , giúp chị làm việc thật .*
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua nhanh.
Thời gian nhanh chóng đến một giờ chiều.
Sophia chuẩn đồ ăn tàu cho ba , mấy củ khoai tây luộc, còn mang theo phần lớn bánh mì Đường Dao Dao mang đến.
Nhìn túi giấy chẳng còn mấy cái bánh mì, Đường Dao Dao bất lực lắc đầu.
Cô từ chối, Sophia : "Em ba em tư ở nhà cũng ngoài, dày nhỏ ăn bao nhiêu, để cho bọn chúng hai cái là ."
"Mọi ngoài ăn uống tiện, mang nhiều đồ ăn một chút cũng đói!"
Đường Dao Dao cuối cùng từ chối , đành để Sophia nhét đầy một túi thức ăn cho họ.
Một giờ rưỡi, Đường Dao Dao và ba chị em Sophia cùng đến ngân hàng địa phương, cô đổi một ít Ruble ở trong đó.
Nghe Sophia , Tô Quốc tuy công nhận tiền Hoa Quốc, nhưng lúc chê phiền phức nên nhận, hoặc là nhận nhưng sẽ thu thêm phí thủ tục.
Để tiết kiệm tiền cũng như cho tiện, Đường Dao Dao lời dùng năm trăm đồng tiền Hoa Quốc đổi lấy năm nghìn Ruble.
Còn về khoản tiền lớn tiêu , đến lúc đó đổi tiền ở ngân hàng địa phương là .
Trên đường ga tàu, lúc ngang qua một tiệm bánh mì khác, Đường Dao Dao bước .
Cô bảo ba chị em Sophia đợi cô ngoài cửa.
Một lát Đường Dao Dao xách một túi giấy lớn đựng bánh mì , cô nhét thẳng tay Sophia, cho phép cự tuyệt : "Sophia, nếu chị còn từ chối em sẽ thuê Mira và Andrei nữa!"
Lúc mới chặn lời từ chối của Sophia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-464-chuyen-tau-den-dong-bang-pal.html.]
Mira và Andrei cảm kích gật đầu với Đường Dao Dao, bây giờ bao nhiêu lời cảm ơn cũng cảm thấy bất lực.
Bọn họ nhất định sẽ dùng hành động để bày tỏ sự ơn.
Lên tàu, ba tìm một chỗ cạnh cửa sổ, Sophia đến bên cửa sổ dặn dò Mira và Andrei nhất định theo sát Đường Dao Dao.
Nhất định bảo vệ Đường Dao Dao.
Nhất định lời Đường Dao Dao.
Mira và Andrei gật đầu như gà mổ thóc, hề chút mất kiên nhẫn nào, nghiêm túc lắng lời dặn dò của chị gái.
"Tu tu tu!"
Tàu hỏa khởi hành, ba vẫy tay chào tạm biệt Sophia cuối qua cửa sổ.
Nước mắt Sophia lưng tròng, chạy chậm theo tàu hỏa vẫy tay với họ, cho đến khi thấy tàu hỏa nữa, cô mới lau nước mắt rời .
Bây giờ cô mau chóng làm ca cho Bảo Nhã, thể để Bảo Nhã đợi lâu .
Trên tàu, đợi đến khi thấy bóng dáng Sophia sân ga nữa, Mira và Andrei mới rụt từ cửa sổ .
Vì là đầu tiên xa, lúc mới bắt đầu Mira và Andrei còn chút thấp thỏm, tâm trạng chùng xuống. rốt cuộc vẫn còn nhỏ, nhanh hai thoát khỏi tâm trạng buồn bã khi xa nhà.
Bắt đầu tò mò và phấn khích chỉ trỏ phong cảnh ngoài cửa sổ, ríu rít kể cho Đường Dao Dao tâm trạng của lúc .
Ba tuổi tác vốn chênh lệch nhiều, nhanh trở nên thiết.
Trái tim Đường Dao Dao bất giác hai cuốn theo, tràn đầy mong đợi những điều sắp tới.
Tàu hỏa chạy qua những ngọn núi cao, đồi núi dần biến mất, nhiệt độ cũng dần tăng lên. Cho đến khi hai bên đường ray còn đồi núi nữa, Đồng bằng Pal hiện .
Đáng tiếc, lúc là sáu giờ tối, trời tối đen.
Chỉ thể thấy qua cửa sổ tàu hỏa, những đường nét thoai thoải nhấp nhô trải dài vô tận, ngoài chẳng thấy gì khác.
Do môi trường địa lý đặc biệt tạo nên sự khác biệt của Đồng bằng Pal, nếu lúc trời còn sáng, bọn họ nhất định sẽ kinh ngạc Đồng bằng Pal.
Trên Đồng bằng Pal rộng lớn ngút tầm mắt, lúc lúa mì lượt chín, lúa mì vàng óng trải khắp Đồng bằng Pal, cảnh sắc vô cùng tráng lệ.
Trong khí cũng thoang thoảng mùi thơm của lúa mì.
Từ ô cửa sổ mở, Đường Dao Dao ngửi thấy mùi lúa mì, mùi hương thanh mát phả mặt theo làn gió nhẹ.
Gió nhẹ thổi tung vài lọn tóc dài xõa tung của cô.
Đôi mắt xinh của Đường Dao Dao sáng ngời ngoài cửa sổ tối đen, nơi đó thứ mà cô hằng ao ước, cô thể trơ mắt món quà của thiên nhiên cứ thế tự sinh tự diệt .
Cô sẽ giúp khác trân trọng những thứ mà họ trân trọng.
"Xình xịch... xình xịch..."
Tàu hỏa ngừng tiến về phía .
Lúc hành khách tàu bắt đầu ăn tối, Đường Dao Dao cũng lấy bữa tối của ba từ trong túi thức ăn mang theo : ba củ khoai tây to bằng nắm tay, ba lát Bánh mì đen (Daliba) dày bằng một ngón tay.