“Làm gì?”
Nhân viên tàu mất kiên nhẫn ngắt lời :
“Nếu , thì mau xuống xe cho , đừng tưởng làm gì.”
“Nếu còn gây sự nữa...”
Nhân viên tàu ném cho răng vàng một ánh mắt mà * hiểu, hiểu, đều hiểu.*
Anh răng vàng lập tức tắt lửa, lí nhí cúi đầu :
“Tôi ngay, ngay!”
Nói nhấc bọc đồ lớn, vác lên lưng.
Lúc vác tay nải lên, răng vàng liếc một cái đầy ác độc về phía Đường Dao Dao đang cúi đầu ôm tay nải, ánh mắt âm hiểm lướt qua mấy khác.
Mọi đều sợ , rụt đầu , .
Anh răng vàng vẫn cam tâm quanh, cúi đầu xuống gầm ghế, kết quả phát hiện gì.
Cuối cùng, sự thúc giục nữa của nhân viên tàu, mới miễn cưỡng rời .
Đường Dao Dao đợi một lúc, cảm thấy đó xa, cô mới ngẩng đầu lên.
Nhìn chằm chằm bóng lưng xa dần, Đường Dao Dao lập tức cúi đầu.
Không ai phát hiện điều gì bất thường.
Tàu nhanh chóng khởi động, thứ trở bình thường.
“Xình xịch... xình xịch... xình xịch.”
Tàu cứ dừng dừng.
Đường Dao Dao phong cảnh tiêu điều lặp lặp ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc chán, cô nhắm mắt tiếp tục dưỡng thần.
Sáu tiếng đồng hồ cuối cùng cũng trôi qua.
“Đến ga xe lửa Kirov ! Đến ga xe lửa Kirov !”
Nhân viên tàu qua hét mấy tiếng.
“Ai xuống xe thì mau chuẩn , tàu chỉ dừng ở đây năm phút, năm phút sẽ !”
“Đến ga xe lửa Kirov ! Ai xuống xe thì mau xuống !”
Đường Dao Dao dậy cùng đám đông xôn xao, khi tàu dừng hẳn, cô theo dòng từ từ xuống tàu.
Vừa xuống tàu, cô thấy nhiều nước ngoài tóc vàng mũi cao.
Trên sân ga những tiếng líu lo hiểu , và cả tiếng Hoa Quốc quen thuộc.
Đường Dao Dao đột nhiên phát hiện ở ga dân buôn nào xuống xe, chỉ những bà thím Tô Quốc cao lớn béo mập chen chúc mỗi cửa sổ toa tàu.
Họ đang giơ tiền lên, cố gắng áp sát cửa sổ, hét về phía những tàu.
Còn những dân buôn trong cửa sổ tàu cũng đều vẻ mặt kích động cẩn thận, một tay vơ tiền, một tay nhét quần áo, khăn mặt, t.h.u.ố.c lá ngoài.
Các cửa sổ tàu ở phía sân ga đều những bà thím Tô Quốc vây kín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-450-ga-kirov-va-co-gai-ban-ve.html.]
Đường Dao Dao tìm một nơi , yên tĩnh quan sát cảnh tượng hiếm thấy .
Năm phút trôi qua nhanh, trong phút cuối cùng, Đường Dao Dao thấy tốc độ giao dịch của những trong và ngoài cửa sổ tàu rõ ràng nhanh hơn.
Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, những bà thím Tô Quốc còn đuổi theo tàu la hét, *cũng họ hét cái gì.*
Xem nãy giờ, Đường Dao Dao cũng chút hiểu . *Cô nghĩ chắc là vài bà thím Tô Quốc đưa tiền nhưng tàu đưa hàng, nên các bà thím mới đuổi theo tàu.*
May mà một dân buôn lương tâm, nhận tiền của vẫn sẽ ném hàng xuống.
Các bà thím kích động ùa lên nhặt hàng ném xuống, còn tranh giành .
Chẳng mấy chốc loạn thành một đoàn, lúc một tiếng còi chói tai vang lên: “Bíp... bíp... bíp...”
Các bà thím Tô Quốc lập tức giải tán.
Khiến Đường Dao Dao ngây .
Ánh mắt cô dõi theo nhân viên tàu thổi còi chạy qua bên cạnh .
*Không ngờ những bà thím Tô Quốc trông thì hung hãn thế thôi, cũng sợ nhân viên tàu. Chủ yếu là họ sợ ga xe lửa đưa danh sách đen, sẽ cơ hội đến ga mua đồ nữa.*
*Họ mua đồ từ dân buôn, bán thể kiếm ít tiền, thể nuôi sống cả gia đình.*
*Họ ngốc .*
Đường Dao Dao xem xong náo nhiệt, theo dòng nhanh chóng khỏi ga xe lửa.
Ga xe lửa lớn, chỉ một tầng.
Trên cửa chính dùng cả tiếng Hoa Quốc và tiếng Tô Quốc tên ga: Ga xe lửa Kirov!
Đường Dao Dao đến phòng bán vé, lúc xếp hàng mua vé qua ô kính, cô phát hiện bán vé là một cô gái Hoa Quốc.
Trông cô trạc tuổi cô, hai mươi, khuôn mặt tròn trịa, lên còn hai lúm đồng điếu nhỏ.
Người xếp hàng mua vé cả Tô Quốc và Hoa Quốc, chắc hẳn cô gái đều thông thạo cả hai thứ tiếng, khi còn thành thạo, nếu cũng đến lượt cô bán vé ở đây.
*Phải rằng nhân viên bán vé bây giờ là công việc định, ưa chuộng, nhân viên bán vé thể đến nước ngoài làm việc thì năng lực cũng cừ.*
Sắp đến lượt Đường Dao Dao mua vé, cô là một mỹ nữ Tô Quốc, cô thấy nhân viên bán vé thành thạo chuyển từ tiếng Hoa Quốc sang tiếng Tô Quốc lưu loát.
Khiến Đường Dao Dao ngưỡng mộ, khâm phục cô nhân viên bán vé .
*Luôn những ưu tú, vượt ngoài sức tưởng tượng của bạn.*
Đến lượt Đường Dao Dao mua vé, cô lỡ miệng một câu:
“Người , mua vé ga Palki ngày mai.”
Khi nhận gì, cô vội vàng sửa :
“Không ... đồng chí. Đồng chí! Tôi mua vé ga Palki ngày mai.”
Dù Đường Dao Dao sửa ngay lập tức, nhưng tiếng “ ” vang dội của cô vẫn khiến cô nhân viên bán vé bật .
Cô nhân viên bán vé vui vẻ mím môi, hai lúm đồng điếu xinh càng rõ hơn.
Thật cô nhân viên bán vé lên xinh.
Đường Dao Dao cảm nhận rõ ràng thái độ của cô nhân viên bán vé đối với dịu nhiều, ngay cả ánh mắt cũng dịu dàng hơn ít.