Không ai giây tiếp theo sẽ xảy chuyện gì...
Là bạn c.h.ế.t...
Hay là c.h.ế.t...
Đường Dao Dao ôm Tiểu Tinh Tinh ngủ ở gian nhà , ngọn đèn dầu nhỏ lắc lư chập chờn.
Tiểu Tinh Tinh ngủ yên, cứ thỉnh thoảng giật một cái là tỉnh, tỉnh sẽ lớn.
Đường Dao Dao Tiểu Tinh Tinh chắc là dọa sợ .
Cô dựa theo cách từ bà nội Đường , ôm Tiểu Tinh Tinh gõ cuối giường, miệng gọi từng một: “Tiểu Tinh Tinh mau về , về chỗ cô ... Tiểu Tinh Tinh mau về , về nhà , về chỗ cô .”
Cô cũng đúng , nhưng thà làm còn hơn làm gì.
Cuối cùng dường như cũng chút tác dụng, nửa đêm về sáng Tiểu Tinh Tinh cuối cùng cũng ngủ yên.
Tiểu Tinh Tinh ngủ một lúc, nhóm Ngô Thụ Hoa về .
Đường Dao Dao vẫn luôn ngủ , cho nên khi Ngô Thụ Hoa vẻ mặt bi thương từ ngoài nhà .
Cô lập tức đón lên.
“Chị dâu...”
Ngô Thụ Hoa gật đầu: “Chị ... ngủ , cần lo cho chị.”
Cô lên giường đất, Tiểu Tinh Tinh đang ngủ say, thấp giọng hỏi: “Tiểu Tinh Tinh dọa chứ!”
Đường Dao Dao nhỏ giọng trả lời: “Hình như là dọa ... cả đêm ngủ ngon. Em gọi hồn cho thằng bé, lúc mới ngủ .”
“Ừ...”
Ngô Thụ Hoa nắm lấy tay Đường Dao Dao : “Dao Dao, cảm ơn em.”
“Cảm ơn em cái gì chứ, em giúp gì cho chị .”
“Ai giúp , nếu em giúp trông Tiểu Tinh Tinh, chị cũng yên tâm tiễn Cương Hoa đoạn đường cuối cùng.”
“Chị dâu...”
“Haizz!”
Ngô Thụ Hoa nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Đường Dao Dao : “Đừng nữa... tranh thủ bây giờ trời sáng, ngủ thêm một lát .”
“Vâng... ...”
Đường Dao Dao mơ màng ngủ , nhưng cô ngủ yên, trong lúc mơ màng thấy Ngô Thụ Hoa lẳng lặng rơi nước mắt.
“Chị dâu, chị ngủ một lát ?”
Ngô Thụ Hoa lau đôi mắt sưng đỏ : “Ngủ, ngủ ngay đây!”
Nói thổi tắt đèn dầu.
Trong sân vẫn còn sáng đèn, những họ hàng bạn bè đến giúp vẫn về, đều đang ở trong phòng chú Ngô bọn họ.
Ánh đèn bên ngoài chiếu trong nhà, trong phòng cũng tối lắm.
Đường Dao Dao lúc ngủ nữa, cô thấy tiếng nức nở thỉnh thoảng phát của Ngô Thụ Hoa, cũng an ủi thế nào.
Nói thế nào cũng làm giảm bớt chút bi thương nào của chị dâu.
Cô chỉ thể lẳng lặng bầu bạn.
Cho dù là cô, cũng thể tin một đang sống sờ sờ đùng cái mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-415-ngay-thang-van-phai-troi-qua.html.]
Cảm giác hụt hẫng , là thì cách nào chấp nhận trong chốc lát.
Đường Dao Dao cứ mở mắt đến tận trời sáng.
Trong hai tiếng ngắn ngủi , chị dâu Ngô Thụ Hoa trong giấc mơ ngủ cực kỳ yên .
Ngay cả trong mơ, chị cũng đang .
Không thể tránh khỏi, lúc Ngô Thụ Hoa tỉnh dậy, hai mắt sưng đến mức hình thù gì .
Đường Dao Dao bếp, giúp Ngô Thụ Hoa luộc hai quả trứng gà chườm mắt.
Vào trong liền thấy mấy thím đang nấu cơm, thấy Đường Dao Dao liền : “Cơm vẫn chín , đợi thêm lát nữa nhé.”
Đường Dao Dao thấy hai cái nồi lớn đang bốc nghi ngút, còn thức ăn bày trong chậu đặt thớt đất.
Biết đây là cơm làm cho họ hàng bạn bè đến giúp, cô gật đầu : “Cháu xin hai quả trứng luộc ạ?”
“Không ... nhưng bây giờ thể luộc cho cháu.”
“Vâng, ạ, cảm ơn thím.”
“Cháu về nghỉ ngơi , lát nữa luộc xong thím mang qua cho.”
“Vâng ạ...”
Đường Dao Dao lui khỏi bếp, thoáng qua căn phòng của chú Ngô bọn họ vẫn thỉnh thoảng truyền tiếng , trở về phòng chị dâu đang ở.
Một lát , một thím mang trứng gà qua.
Đường Dao Dao bóc chườm lên mắt cho Ngô Thụ Hoa, chườm mười phút Ngô Thụ Hoa mới cảm thấy mắt còn căng cứng như nữa.
Đường Dao Dao mắt Ngô Thụ Hoa, sưng đỏ quả thực tiêu ít.
Cuối cùng hai quả trứng luộc bụng Ngô Thụ Hoa.
Hai chị em dâu mang theo Tiểu Tinh Tinh, khi ăn cơm trưa xong mới sự hộ tống của chú Ngô trở về quân khu.
Hôm qua lúc rời khỏi quân khu Ngô Thụ Hoa còn một đứa em gái, Đường Dao Dao còn một đứa cháu gái gọi cô là dì nhỏ.
Hôm nay trở về quân khu, Ngô Thụ Hoa mất em gái, cô mất cháu gái.
, ngày tháng vẫn trôi qua.
Người c.h.ế.t xa.
Người sống vẫn sống tiếp.
Ngô Thụ Hoa sự bầu bạn của Đường Dao Dao và Tiểu Tinh Tinh, qua hơn hai tuần mới bình phục .
Đường Dao Dao cho gia đình và sư phụ mỗi một bức thư, kể một chuyện xảy gần đây. Trong thư gửi cho sư phụ, Đường Dao Dao thỉnh giáo sư phụ một vấn đề, còn theo lệ cũ để trong đó năm đồng.
Sau khi gửi , Đường Dao Dao liền trực tiếp về nhà.
Trên đường về nhà, gặp các chiến sĩ nhà ăn ăn cơm.
Họ thấy Đường Dao Dao cứ như quen , thực phần lớn là quen .
Cho nên phần lớn đều là vẻ mặt kinh ngạc, nóng lòng tiến lên chuyện, dăm ba huých huých , nhưng dám tiến lên chuyện.
Đường Dao Dao thấy mặt một biểu cảm kinh ngạc, dám tin, gặp ma , đây là thật .
Trong lòng họ nghĩ: *Đây vẫn là Đường Dao Dao ? Đây với Đường Dao Dao quả thực là hai khác mà.*
*Không là giả chứ?*
*Hay là cùng tên cùng họ?*
*Nếu ... ... xinh thế ? Khiến nhịn thêm.*