“Anh xem em gọi là gì thì ?”
Tiếng trầm thấp vang lên bên tai Đường Dao Dao:
“Em xem... em gọi là gì cơ?”
Đường Dao Dao thật sự nghiêm túc suy nghĩ.
Hôm nay cô thấy Đường Hành Hoa gọi Tống Thanh Lâm là “Anh Tiểu Lâm!”
*Cô gọi Tiểu Lâm nhỉ?*
Cô ngẩng đầu Tống Thanh Lâm đang híp mắt cứ chằm chằm .
Trong lòng Đường Dao Dao lắc đầu, cô cảm thấy Tống Thanh Lâm cô gọi cái tên đó.
“Anh Thanh Lâm?”
“Thanh ca ca?”
“Lâm ca ca?”
Đường Dao Dao lượt lắc đầu, hai cái cũng hổ quá mất.
Vậy gọi là gì?
Đường Dao Dao ngước mắt gương mặt tuấn tú của Tống Thanh Lâm, cuối cùng đưa quyết định.
“Anh Thanh Lâm?”
Tống Thanh Lâm làm vẻ thất vọng :
“Haizz! Anh còn tưởng em sẽ gọi là Tình ca ca chứ!”
Nói còn đặc biệt đầy ẩn ý sâu Đường Dao Dao một cái.
“Hả?!”
Đường Dao Dao nóng ran, hừ! Biết ngay là Tống Thanh Lâm trêu cô mà.
mà:
“Thanh ca ca~~”
Đôi mắt Tống Thanh Lâm bỗng chốc trở nên tối sầm, từ từ cúi đầu gần Đường Dao Dao.
Giọng khàn khàn trầm thấp:
“Em gọi nữa xem?”
Đường Dao Dao co , chút dám nhưng vô cùng Tống Thanh Lâm như vị thần đêm khuya đang ngừng gần cô lúc .
Cô cảm thấy hô hấp thông, hé miệng nhỏ ngừng thở.
Đôi mắt si mê chằm chằm Tống Thanh Lâm ở phía , đường viền hàm của thật ưu tú, yết hầu trượt dồn dập của thật gợi cảm.
Đôi môi đỏ mọng đầy đặn với đường nét tuyệt của , thật quyến rũ.
Đường Dao Dao chằm chằm nó, gần, trốn tránh.
Đường Dao Dao cảm thấy lưng chạm bức tường phía , chiếc ghế đẩu nhỏ đổ xuống đất từ lúc nào .
Còn bản cô, thì trong tay Tống Thanh Lâm.
Hơi thở ẩm ướt dịu dàng phả tai và hõm cổ Đường Dao Dao.
Cô ngửi thấy mùi đàn ông thanh khiết dễ chịu Tống Thanh Lâm:
“Gọi nữa, !”
Đường Dao Dao chẳng còn chút sức kháng cự nào gọi lên:
“Thanh ca ca, Thanh ca ca!”
“Ừm~ lắm!”
Những nụ hôn như mưa rơi từ bên tai Đường Dao Dao, đến má, cuối cùng tìm đôi môi đỏ mọng ướt át.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-380-thanh-ca-ca.html.]
Đường Dao Dao bế lên.
Đến khi cô phát hiện , thì cô đối mặt đùi Tống Thanh Lâm.
Tống Thanh Lâm ghế đẩu ôm chặt lấy cô, đôi môi chút do dự công thành đoạt đất giữa môi Đường Dao Dao.
Đường Dao Dao chút sức chống đỡ, cũng ý định phản kháng.
Hoàn , chút giữ hiến dâng bản cho Tống Thanh Lâm.
Hai cánh tay mềm mại quấn lấy chiếc cổ thon dài của Tống Thanh Lâm, mười ngón tay luồn mái tóc đen ngắn của .
Nụ hôn dài kết thúc.
Đường Dao Dao ngửa đầu, mái tóc đen dài xõa tung phía .
Cô thở dốc dồn dập, bộ n.g.ự.c cao vút cũng theo động tác của cô mà phập phồng lên xuống.
Cảnh Tống Thanh Lâm thu trọn mắt.
Đáy mắt Tống Thanh Lâm rực lửa nóng bỏng, đôi mắt u tối của chằm chằm cảnh mắt, hai tay siết chặt, để bất kỳ ai thấy Đường Dao Dao như thế .
Trên thế giới , chỉ mới .
Chỉ mới tư cách .
Tống Thanh Lâm bỗng ôm Đường Dao Dao lòng , đầu vùi sâu đỉnh núi của Đường Dao Dao.
Hơi thở nóng hổi phả lên Đường Dao Dao, khiến cô mềm nhũn hình thù gì.
Đường Dao Dao vô lực ôm lấy cổ Tống Thanh Lâm, cúi đầu mái tóc đen dài rũ xuống, che kín hai .
Không ai trong làn tóc đen hai thế nào .
Khi làn tóc đen tách , thấy chính là gương mặt đỏ bừng e thẹn của Đường Dao Dao, còn đôi mắt to ngập nước.
Còn Tống Thanh Lâm thì vẻ mặt thỏa mãn ôm Đường Dao Dao đang giấu trong lòng , thở một thật dài.
Anh thỏa mãn từ từ nhắm mắt , cảm nhận khoảnh khắc ấm áp trọn vẹn .
Anh thời gian dừng ở hiện tại, đừng trôi nữa.
Anh ôm phụ nữ yêu cho đến thiên thu vạn đại.
Tống Thanh Lâm kìm vẫn nâng Đường Dao Dao lên cao một chút, đôi môi tìm đến đôi môi đỏ hôn đến sưng đỏ.
Sáng mai là , còn khi nào thể gặp , thật sự nỡ.
Bàn tay to lớn mạnh mẽ thon dài ý chí riêng của nó, tự động tìm đến vị trí khiến nó thoải mái nhất.
Đường Dao Dao còn hồn, nữa bước thế giới rực rỡ sắc màu mà Tống Thanh Lâm tạo cho cô.
Ở đó, cô tận hưởng tất cả những gì Tống Thanh Lâm mang .
Cuối cùng, Tống Thanh Lâm buông Đường Dao Dao mềm nhũn như bùn .
Anh mỉm thỏa mãn, giữ nguyên tư thế hiện tại, bế Đường Dao Dao đưa cô về phòng.
Khi đặt Đường Dao Dao lên giường sưởi, định rời thì Đường Dao Dao kẹp chặt hai chân.
Vừa nghĩ đến ngày mai chia xa .
Trong lòng Đường Dao Dao luyến tiếc vô cùng.
Khó khăn lắm mới gặp một , chia tay còn bao giờ gặp , cô thật sự nỡ.
Hai tay Tống Thanh Lâm chống bên tai Đường Dao Dao, thở hổn hển:
“Dao Dao, ừm~ buông , lời!”
Đường Dao Dao lắc đầu, ôm chặt lấy Tống Thanh Lâm, để dựa gần hơn.
Tống Thanh Lâm thở dốc gấp gáp vài :
“Ừm~ Dao Dao, lời, ngoan! Buông !”
Miệng tuy , nhưng môi chi chít hôn nhẹ lên trán, mày mắt Đường Dao Dao.
Sau đó tìm đến đôi môi đỏ mà Đường Dao Dao dâng lên.