Đường Dao Dao đáp: "Để xem !"
Trong lòng cô lúc khổ sở vô cùng, tiền mà tiêu , thật sự là một loại phiền não.
Ngày đầu tiên Ngô Cương Hoa đến chỗ Đường Dao Dao, cô dẫn cô bé dạo khắp những nơi phép trong quân khu. Ngô Cương Hoa lẽo đẽo theo Đường Dao Dao, giống như một đứa trẻ tò mò, miệng hỏi ngừng nghỉ. Đường Dao Dao thì trả lời, thì lắc đầu trừ.
Giữa đường, hai tình cờ gặp Triệu Long.
Từ xa, Triệu Long thấy Đường Dao Dao liền vẫy tay hiệu. Đường Dao Dao và Ngô Cương Hoa bèn dừng đợi . Một lát , Triệu Long tay cầm túi tài liệu chạy tới. Thấy cô bé lạ mặt bên cạnh Đường Dao Dao, liền hỏi: "Dao Dao, cô bé là ai thế?"
"Em gái của chị dâu em!" Đường Dao Dao kéo tay Ngô Cương Hoa giới thiệu: "Cương Hoa, gọi Tiểu Triệu ."
Ngô Cương Hoa ngẩng đầu, ngoan ngoãn gọi: "Anh Tiểu Triệu!"
Triệu Long xổm xuống, xoa xoa mái tóc mềm mại của cô bé, : "Ây chà! Ngoan quá!"
Đứng dậy, Triệu Long bỗng "Ủa" một tiếng : "Dao Dao, em cao lên ?"
"Hả?! Thật ạ? Em nhận đấy!" Nghe Triệu Long cao lên, Đường Dao Dao chút ngạc nhiên, bản cô chẳng hề để ý. Quần áo hiện tại của cô đều may rộng, tay áo dài, quần cũng dài, nên cô thật sự phát hiện sự đổi chiều cao.
"Em về đo thử xem, chắc chắn là cao lên , tin !" Triệu Long quả quyết khẳng định.
Đường Dao Dao vui vẻ gật đầu.
Triệu Long cẩn thận đ.á.n.h giá Đường Dao Dao một lượt, giọng do dự: "Dao Dao, dạo em giảm cân ? Sao cảm giác hình như em gầy . Mặt nhỏ một vòng , mắt hình như cũng to một chút nhỉ?"
Đường Dao Dao chắc chắn, cúi đầu hỏi Ngô Cương Hoa: "Cương Hoa, thật ? Mặt dì nhỏ , mắt cũng to ?"
Ngô Cương Hoa chằm chằm mặt Đường Dao Dao một lúc, gật đầu chắc nịch: "Dì nhỏ, hình như đúng là đấy, xinh hơn ."
Đường Dao Dao mừng rỡ ngại ngùng, ôm mặt : "Hả?! Thật ? Dì thật sự xinh ?"
"Nhìn kỹ thì đúng là thật!" Triệu Long cảm thán: "Lẽ nào đúng là con gái mười tám đổi , càng lớn càng xinh ?"
Đường Dao Dao liên tục xua tay: "Anh Tiểu Triệu xem kìa, thế cũng khoa trương quá đấy?"
"Không khoa trương , em về bảo trai em kỹ mà xem, chắc chắn cũng sẽ giống thôi."
Nói xong, Triệu Long hỏi: " Dao Dao, dạo em đang làm gì thế? Lâu lắm gặp em?"
"Vẫn như cũ thôi ạ, cứ ở nhà suốt, rảnh rỗi thì sách."
"Thế ? Em đừng ru rú ở nhà mãi, vẫn nên dành thời gian ngoài dạo, đổi khí cho khuây khỏa chứ."
Đường Dao Dao híp mắt gật đầu: "Vâng , ạ."
"Ừm... Dao Dao..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-300-thay-da-doi-thit.html.]
"Sao thế ạ? Anh Tiểu Triệu!"
Triệu Long sức gãi đầu, cuối cùng : "Không gì, việc gì . Vậy em cứ chơi với bé Cương Hoa nhé, bây giờ tìm Doanh trưởng đây!"
"Vâng, !"
Đường Dao Dao theo bóng lưng Triệu Long rời , nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ngô Cương Hoa tiếp tục dạo.
Triệu Long đến phòng bệnh 201. Lúc , Tống Thanh Lâm đang cửa sổ, ánh mắt hướng cây bạch dương nhỏ bên ngoài.
"Báo cáo!"
Tống Thanh Lâm : "Vào ! Sao muộn thế mới tới? Mang tài liệu đến ?"
"Mang đến , mời xem qua!"
"Ừm." Tống Thanh Lâm nhận lấy túi tài liệu, mở bước đến bên giường bệnh, đặt từng tập tài liệu xem qua lên giường.
Triệu Long cẩn thận quan sát nét mặt của Doanh trưởng. Phát hiện tâm trạng khá , Triệu Long khẽ ho một tiếng, đang định lên tiếng thì Tống Thanh Lâm liền : "Dạo trời trở lạnh , chú ý giữ ấm nhé!"
Triệu Long cảm động gật đầu, đó gọi: "Doanh trưởng!"
Tống Thanh Lâm thèm ngẩng đầu lên, : "Có gì thì mau, đừng ấp a ấp úng."
"À! Chuyện là thế , đường tới đây gặp Dao Dao!"
Nói xong, Triệu Long cứ chằm chằm Tống Thanh Lâm, hy vọng thể điều gì đó mặt . Động tác xem tài liệu của Tống Thanh Lâm hề đổi, mặt cũng biểu cảm gì thừa thãi, hỏi: "Thế ? Cô đang làm gì?"
"Dao Dao đang dẫn em gái của chị dâu chơi khắp quân khu đấy!"
"Ồ~ thế ?"
"Vâng!"
Thế là xong ? Không hỏi thêm gì nữa ? Triệu Long thầm thắc mắc.
"Doanh trưởng, phát hiện một thời gian gặp Dao Dao, cô cao lên , cũng gầy , hình như cũng xinh hơn ."
Liếc khuôn mặt lạnh tanh chuyện của Doanh trưởng, Triệu Long đành ngậm miệng.
Sau khi Triệu Long rời , Tống Thanh Lâm đặt tài liệu trong tay xuống. Anh dậy bước đến bên cửa sổ, cảnh vật bên ngoài, phát hiện lá cây bạch dương bắt đầu ngả vàng.
Mùa thu đến . Có một chuyện, cũng nên kết thúc sớm thôi.
Đường Dao Dao dẫn Ngô Cương Hoa về nhà, liền hỏi Ngô Thụ Hoa đang trông con: "Chị dâu, em ở ngoài gặp Tiểu Triệu, bảo em cao lên , hình như cũng xinh nữa. Chị xem ?"
"Thế ? Chị để ý !" Ngô Thụ Hoa bế Tiểu Tinh Tinh bước tới, cẩn thận quan sát Đường Dao Dao từ xuống một lượt.
"Ây da! thật !" Ngô Thụ Hoa kinh ngạc thốt lên: "Chúng ngày nào cũng ở cạnh nên nhận , để lâu ngày gặp một cái là phát hiện sự khác biệt ngay. Em mau đo chiều cao xem."