Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn - Chương 281: Dạy Dỗ Kẻ Hống Hách

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:20:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em thấy đúng , Dao Dao?” Đường Hành Quân hỏi .

Đường Dao Dao gật đầu đầy suy tư. Cô ngờ trai những suy nghĩ sâu xa và tinh tế đến trong việc đối nhân xử thế. “Được , em ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát sẽ mang sang ạ.”

“Cũng cần vội, đợi ngủ trưa xong hẵng . Giờ sang nhỡ đang nghỉ ngơi thì bất tiện.”

Đường Dao Dao theo lời . Thấy em gái đồng ý, Đường Hành Quân hài lòng ôm đĩa quả dại ăn ngon lành. “Quả ngon thật, càng ăn càng nghiện. Nó còn ngon hơn táo chua ở quê , nhằn hạt, cứ thế mà bỏ tọt miệng.”

Đường Dao Dao cái miệng nhuộm màu tím biếc của trai vì ăn việt quất mà thầm buồn .

Sau giấc ngủ trưa, cô xách túi quả dại rửa sạch, lững thững về phía bệnh viện. Thực lòng cô chút e ngại, cứ nghĩ đến việc đối mặt với Tống Thanh Lâm là chân chùn bước. Dù bà luôn nhưng cô cảm nhận nụ đó chỉ là xã giao, dường như bà thực sự thấy cô xuất hiện.

Đến cửa phòng bệnh 201, Đường Dao Dao thấy tiếng trò chuyện bên trong nên dừng bước.

Một giọng nữ trẻ trung, phần nịnh bợ vang lên: “Lão phu nhân, bác , Doanh trưởng Tống ở quân khu chúng cháu là trong mộng của bao nhiêu cô gái đấy. Ngày nào cũng đến đây tìm .”

“Toàn là mấy cô gái trẻ lượng sức . Nếu y tá chúng cháu ngăn cản, cái phòng bệnh chắc nổ tung vì đám oanh oanh yến yến đó mất.”

Đường Dao Dao thầm nghĩ: *Chắc là một cô y tá thầm thương trộm nhớ Tống Thanh Lâm đây mà.*

“Ồ, ? Thế thì đúng là cảm ơn các cháu .” Giọng Tống điềm tĩnh đáp.

“Ấy, bác đừng thế, đó là trách nhiệm của chúng cháu mà. Doanh trưởng Tống hồi phục nhanh thế cũng là nhờ thể chất nữa.”

“Cháu khéo miệng quá... Vậy giờ Tiểu Lâm ngoài bôi t.h.u.ố.c và truyền dịch thì còn cần lưu ý gì ?”

“Dạ cần ạ, truyền xong chai .”

“Được , bác thấy Tiểu Lâm cũng mệt , để nó nghỉ ngơi một chút nhé.”

“Dạ... ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-281-day-do-ke-hong-hach.html.]

Sau đó là tiếng lách cách của khay thuốc. Đường Dao Dao đang định bỏ làm phiền, thì một cô y tá dáng yểu điệu, gương mặt thanh tú bước . Vừa thấy Đường Dao Dao ở cửa, cô lập tức đổi thái độ, cô bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Giờ cô cần đưa cơm cho Doanh trưởng Tống nữa, còn vác mặt đến đây làm gì?”

Nói đoạn, cô như chợt hiểu điều gì, bĩu môi: “Ồ, hiểu . Lại đến để lấy lòng chứ gì?”

Cô y tá quét mắt Dao Dao từ đầu đến chân, giọng đầy châm chọc: “Mấy hôm nay trong quân khu đồn ầm lên , bảo cô tuy là con bé nhà quê nhưng lòng cao hơn trời, ham hư vinh, bám lấy quan chức cao cấp để đổi đời. Hừ, cô soi gương xem là hạng nào ? Nhìn cái tướng đó mà cũng đòi tơ tưởng đến Doanh trưởng Tống của chúng ?”

Đường Dao Dao mặt cảm xúc, im lặng xem cô còn định giở trò gì. Thấy Dao Dao phản ứng, cô y tá càng lấn tới, chắn mặt cô: “Sao? Bị trúng tim đen nên dám hé răng ? Chột chứ gì? Cái loại nhà quê đầy mùi cứt gà như cô mà cũng dám mơ tưởng đến , đúng là gan hùm.”

“Cô đ.á.n.h rắm xong ?” Đường Dao Dao lạnh lùng ngắt lời.

Cô y tá trừng mắt, giọng lanh lảnh: “Cái đồ vô giáo d.ụ.c , ăn kiểu gì thế hả? là hạng nhà quê, mở miệng là thô tục.”

Tiếng quát tháo làm cả hành lang chú ý. Mấy thương binh và nhà bệnh nhân đều dừng xem kịch . Thấy xem, cô y tá càng diễn hăng hơn: “Sao, cô còn định trừng mắt với ? Tôi sai chỗ nào ?”

Đường Dao Dao thấy tiếng bước chân từ phòng 201 đang . Cô để ai can thiệp lúc . Nhanh như cắt, cô đặt túi quả xuống đất, lấy đà nhảy lên túm chặt lấy búi tóc của cô y tá giật mạnh một cái.

“Á!” Cô y tá giật bất ngờ, đổ nhào về phía , khay t.h.u.ố.c tay rơi loảng xoảng xuống sàn.

Dưới sức kéo của Dao Dao, cô quỳ sụp xuống. Đường Dao Dao để cô kịp kêu la, vung tay tát liên tiếp mấy cái thật mạnh.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Cả hành lang im phăng phắc. Những đang xem đều há hốc mồm kinh ngạc. Tiếng bước chân từ phòng bệnh cũng khựng ngay cửa.

Đường Dao Dao đ.á.n.h cho bõ tức mới hất mạnh cô y tá xuống đất như một đống bùn nhão. Cô phủi tay, lạnh lùng với kẻ đang choáng váng: “Tự cô lấy lòng , đuổi trút giận lên ? Có bản lĩnh thì mà tìm chính chủ .”

Đường Dao Dao ngước mắt lên thấy “chính chủ” Tống Thanh Lâm đang đó với vẻ mặt sững sờ. Cô cụp mắt, nhưng vẫn kiên quyết nốt: “Tôi là nhà quê thì ? Động chạm gì đến miếng cơm manh áo nhà cô ? Cái loại đầy mùi hồ ly tinh rửa mãi sạch như cô mà cũng dám chê mùi cứt gà? Sau thấy thì liệu mà tránh xa , nếu gặp nào đ.á.n.h đó!”

Nói cô còn giơ nắm đ.ấ.m lên đe dọa. Cô y tá nhỏ co rúm , ôm cái miệng chảy máu, ánh mắt đầy oán hận Dao Dao.

“Nhìn cái gì? Nhìn nữa là móc mắt cô đấy!” Đường Dao Dao buột miệng một câu mà cô chợt nhớ trong một bộ phim nào đó. Nói xong, chính cô cũng thấy buồn .

“Phụt... ha ha!” Cô nhịn mà bật thành tiếng, mặc kệ những ánh mắt kỳ quái của xung quanh như đang sinh vật lạ. Đường Dao Dao xách túi quả dại lên, hiên ngang bỏ , thèm ngoảnh đầu .

Loading...