“Dao Dao, em thấy của Tống nghiêm khắc ? Có dễ gần ?” Đường Hành Quân hỏi.
Đường Dao Dao thầm nghĩ: *Anh trai , hỏi kiểu làm em dễ hiểu lầm lắm đấy.*
Cô ăn đáp: “Không nghiêm khắc , bác lúc nào cũng vui vẻ, chắc là dễ gần.”
“Vậy thì quá, nếu cũng chẳng dám đến tìm Tống nữa.” Đường Hành Quân thở phào. Anh vốn sợ nhất là gặp phụ nghiêm khắc, cảm giác đến nhà bạn chơi mà cứ thấy gò bó, tự nhiên.
“ , Dao Dao, em bao giờ Tống xuất viện ?”
“Nghe chắc hơn một tháng nữa ạ,” Đường Dao Dao trả lời.
“Ừm, một tháng thì một tháng, coi như nghỉ ngơi cho khỏe hẳn. Lần cấp duyệt cho Tống nghỉ phép tận ba tháng để dưỡng thương đấy.” Đường Hành Quân .
“Thế ạ? Quân đội các cũng tâm lý thật đấy, tình .”
“Chứ nữa! Hơn nữa Tống ở quân khu chúng là nhân vật tiếng tăm lắm, quân đội coi trọng vô cùng.” Đường Hành Quân tự hào , cứ như chính là nhận vinh dự đó . Anh hạ thấp giọng, tiết lộ một tin sốt dẻo: “Đợi Tống khỏi bệnh, sẽ thăng chức trực tiếp lên Đoàn trưởng đấy.”
“Oa, thật ?” Đường Dao Dao tin cũng thấy vui lây, “Anh, lương của Đoàn trưởng chắc cao lắm nhỉ?”
Đường Hành Quân đáp: “Cũng khá đấy, chắc gấp ba lương của hiện tại.”
“Hả? Thế thì quá tuyệt vời luôn chứ!” Đường Dao Dao bắt đầu ngưỡng mộ, mắt sáng rực lên.
Ngô Thụ Hoa đến đây cũng thấy xao động. Trời đất! Gấp ba lương của chồng cô, tính là gần hai trăm đồng mỗi tháng đấy! Đó mới chỉ là lương cơ bản, tính các khoản phụ cấp và tiền thưởng khác. Nếu cộng hết , chắc chắn vượt quá con hai trăm.
Ngô Thụ Hoa chồng với ánh mắt đầy mong đợi, Đường Dao Dao cũng theo, hai đôi mắt lấp lánh như thấy cả một kho vàng.
Đường Hành Quân hai phụ nữ đến mức ngại ngùng, ho nhẹ hai tiếng: “Hai đừng như thế, lên Doanh trưởng khó lắm , gì đến chuyện Đoàn trưởng.”
Đường Dao Dao khích lệ: “Thì cũng ước mơ chứ, chẳng bảo binh sĩ làm tướng quân thì là binh sĩ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-276-tin-vui-thang-chuc.html.]
“Anh cũng lắm chứ, nhưng là một chuyện, năng lực là chuyện khác. Anh mấy cân mấy lạng, nếu năng lực mà vị trí đó cũng vững .” Đường Hành Quân tỉnh táo. Ngay cả vị trí Liên trưởng hiện tại, cũng là nhờ Tống chỉ bảo, dìu dắt mới .
Đường Hành Quân bây giờ thấy mãn nguyện , ít nhất cũng trụ trong quân đội và một vị trí định. Thực lòng mà , thấy làm Liên trưởng là lắm , vị trí Doanh trưởng còn chẳng dám mơ tới.
Khoảng tám giờ tối, nhà của Liên trưởng Tống ở sát vách bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên. Đường Hành Quân yên, liền chạy sang đó bảo là giúp một tay.
Nửa tiếng mới về, tay xách theo một túi vải đựng hộp cơm. Đường Dao Dao tò mò hỏi: “Bên đó chuyện gì mà ồn ào thế ?”
Đường Hành Quân kể: “Mẹ của Tống đến, mấy vị lãnh đạo cấp cao cùng. Các lãnh đạo trong quân đội bác đến quân khu nên bệnh viện thăm Tống, đó theo bác về nhà xem cần sắm sửa thêm gì . Anh còn thấy lãnh đạo tặng cả một bao lương thực lớn nữa đấy.”
“Thế ạ?” Đường Dao Dao thầm cảm thán, quả nhiên đãi ngộ dành cho phu nhân quan chức cấp cao khác.
“ , mấy vị lãnh đạo lớn bình thường hiếm khi gặp mặt đều mặt ở đó, bước mà giật nảy .” Đường Hành Quân nhớ cảnh tượng lúc đó, vẫn thấy choáng ngợp.
Đột nhiên gặp nhiều lãnh đạo như , bỗng chốc luống cuống. Các lãnh đạo thấy đang thương nên bắt chào theo điều lệnh, còn ân cần bảo dưỡng thương cho để sớm phục vụ đất nước. Nghe những lời đó, Đường Hành Quân thấy nhiệt huyết sục sôi, hận thể lập tức chiến trường dốc sức vì Tổ quốc.
Đường Hành Quân cũng gặp của Tống. Quả đúng như Dao Dao , qua là học thức và khí chất, mấy bà thím ở nông thôn thể nào so sánh . Mẹ Tống khi trò chuyện với các lãnh đạo lớn ung dung, khéo léo, hề tỏ kiêu ngạo tự ti.
Chỉ riêng điểm thôi, Đường Hành Quân vô cùng khâm phục bà. Đứng lãnh đạo, gò bó đến mức chẳng dám hé răng nửa lời.
Sáng sớm hôm .
Đường Dao Dao thong thả thức dậy, chậm rãi vệ sinh cá nhân. Cô lười biếng tập hai bài Bát Đoạn Cẩm để giãn gân cốt mới bắt đầu chuẩn bữa sáng. Sở dĩ hôm nay cô thể thong dong như là vì từ nay cần vội vàng đưa cơm cho Tống Thanh Lâm nữa. Không làm, học, cũng chẳng ai quản thúc, cô cảm thấy cuộc sống thật sự quá đỗi sung sướng.
Bây giờ là bảy giờ sáng, Ngô Thụ Hoa và Đường Hành Quân vẫn đang ôm Tiểu Tinh Tinh ngủ say. Thằng bé tối nào cũng thức muộn, khiến hai vợ chồng thức đêm trông chừng nên buổi sáng thường dậy trễ.
tám giờ, Đường Dao Dao làm xong bữa sáng mới gọi chị dậy. Hai vợ chồng ngáp ngắn ngáp dài bước khỏi phòng.
“Tối qua Tiểu Tinh Tinh ngủ muộn lắm ?” Dao Dao hỏi.
“ thế, thằng nhóc tinh lực dồi dào quá, chị thức nổi với nó luôn!” Đường Hành Quân than vãn nhưng giọng điệu đầy vẻ yêu chiều.