"Không Doanh trưởng Tống một trai ? Có thể cho trai mà, thể một nào cũng ở bên cạnh chứ!" Đường Dao Dao hỏi Đường Hành Quân.
Đường Hành Quân lắc đầu : "Anh Tống , cũng tiện hỏi. Hỏi nhiều tưởng tò mò chuyện gia đình ."
Đường Dao Dao gật đầu: "Cũng đúng ha! Doanh trưởng Tống , chắc chắn là tiện ."
Đường Hành Quân đồng tình gật đầu, : "Dao Dao, chuyện chăm sóc Tống, em giúp để tâm một chút nhé. Nếu thương, chắc chắn sẽ đích chăm sóc."
Đường Dao Dao: "Vâng , cứ yên tâm , em tuyệt đối sẽ nuôi Doanh trưởng Tống trắng trẻo mập mạp."
"Ha ha ha, em còn trắng trẻo mập mạp nữa chứ. Nếu em thực sự thể nuôi Tống trắng trẻo mập mạp thì quá!" Nghĩ đến dáng vẻ trắng trẻo mập mạp của Tống, Đường Hành Quân nhịn .
Bữa tối, Đường Dao Dao mang cho Tống Thanh Lâm là mì nước luộc gà, bỏ thêm vài cọng rau chân vịt.
Vốn dĩ còn định mang cho chút trái cây gì đó, đó nghĩ đến đống trái cây ở một góc phòng bệnh của Doanh trưởng Tống, cô liền bỏ cuộc.
Đường Dao Dao cố ý mang thêm nhiều mì nước luộc gà và đồ ăn khác, chính là chuẩn cho Tiểu Triệu.
Đường Dao Dao đến phòng bệnh, ngờ thấy Tiểu Triệu, chỉ một Tống Thanh Lâm trơ trọi giường bệnh truyền dịch.
Vừa bước cửa Đường Dao Dao thấy Tống Thanh Lâm đang thẫn thờ cây dương lớn ngoài cửa sổ.
"Doanh trưởng Tống!"
Đường Dao Dao phá vỡ bức tranh mỹ nam tĩnh lặng .
Tống Thanh Lâm thấy tiếng động liền đầu , cũng khiến cho bức tranh mỹ nam trở nên sống động hơn.
Trong khoảnh khắc Tống Thanh Lâm đầu , Đường Dao Dao dường như thấy ánh sáng lóe lên trong mắt .
Đường Dao Dao cứ tưởng đó là do ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu . Trong lòng cô còn thầm cảm thán, trai thì làm thế nào cũng , đúng là bổ mắt cô quá mất.
Đôi mắt cô như nuôi dưỡng, trở nên sáng ngời hơn hẳn, hahaha, chỉ thiếu nước sáng như đuốc nữa thôi.
Tâm trạng Đường Dao Dao bỗng chốc lên hẳn, đúng là cảm giác sung sướng từ thể xác đến tinh thần, cả như đang nổi bong bóng hạnh phúc.
Đường Dao Dao phòng hỏi: "Doanh trưởng Tống, hôm nay cảm thấy thế nào ?"
Sau đó cô liền hỏi tiếp: "Anh Tiểu Triệu ở đây ? Anh ?"
"Em tìm việc ?" Tống Thanh Lâm cất giọng khàn khàn hỏi.
"Không việc gì, chỉ là em thấy ở đây nên hỏi xem thôi." Đường Dao Dao đặt hộp cơm xuống, rót một cốc nước đưa cho Tống Thanh Lâm.
Sau đó cô phát hiện Tống Thanh Lâm đang ngửa, thế là lặng lẽ đặt cốc nước trở chiếc bàn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-210-cham-soc-my-nam.html.]
Thôi cứ đợi Tiểu Triệu về tính tiếp, cô thể tự tay đỡ Doanh trưởng Tống dậy . Thực trong lòng cũng lắm, nhưng thể làm thế .
Cơm thì đợi lát nữa đút . Hy vọng Tiểu Triệu mau chóng , nếu mì sẽ nở trương lên mất.
"Khụ khụ! Khụ khụ khụ!"
Tống Thanh Lâm đưa tay trái lên che miệng, đột nhiên ho sặc sụa.
Đường Dao Dao lập tức căng thẳng: "Doanh trưởng Tống, thế? Không chứ?"
Ho nghiêm trọng như , giống như ho cả tim gan ngoài, mà phát hoảng.
Đường Dao Dao cũng chẳng màng đến chuyện gì khác, vội vàng đưa tay đỡ Tống Thanh Lâm dậy.
Cánh tay của cô luồn qua cổ Tống Thanh Lâm, giữ lấy bờ vai bên của , tay trái cẩn thận đỡ lấy cánh tay đang thương của , đó dùng sức đỡ dậy.
Không ngờ dễ đỡ đến thế, chỉ một loáng đỡ Tống Thanh Lâm lên.
Đường Dao Dao thầm nghĩ: *Sức lực của lớn thật đấy, hehehehe!*
Đường Dao Dao một tay đỡ Tống Thanh Lâm, một tay vội vàng nhét hai cái gối lưng , để thể dựa cho thoải mái.
Đường Dao Dao cứ tưởng sức lớn, thực . Ở nơi mà Đường Dao Dao thấy, eo, m.ô.n.g và chân của Tống Thanh Lâm đồng loạt dùng sức, nhờ Đường Dao Dao mới thể nhẹ nhàng đỡ dậy như thế.
Sau khi sắp xếp cho Tống Thanh Lâm thỏa, Đường Dao Dao nhanh chóng và vững vàng buông .
Quay đầu , cô phát hiện hai má Tống Thanh Lâm đỏ ửng, đôi tai cũng đỏ bừng, trán còn lấm tấm mồ hôi.
Hả?! Thế là ?
"Doanh trưởng Tống thấy nóng lắm đúng ? Thời tiết ở Tây Bắc dạo đúng là nóng thật đấy!"
Đường Dao Dao còn kịp hồi tưởng cảm giác tuyệt vời, săn chắc, mạnh mẽ và đầy đàn hồi khi chạm cánh tay Tống Thanh Lâm lúc nãy.
Cô vội vàng cầm chiếc quạt mo lên quạt cho .
Tiện tay, cô đưa luôn cốc nước ấm rót lúc nãy cho Tống Thanh Lâm: "Doanh trưởng Tống uống chút nước ."
Thấy Tống Thanh Lâm ngoan ngoãn uống hai ngụm nước, còn ho nữa, vết ửng đỏ mặt cũng rút ít, Đường Dao Dao mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngàn vạn đừng ho nữa, ho dữ dội như thế dọa sợ c.h.ế.t khiếp, cô cũng nỡ mỹ nam chịu khổ.
Đôi bàn tay thon dài đẽ của Tống Thanh Lâm ôm lấy chiếc cốc tráng men, đôi mắt khép hờ, từng ngụm từng ngụm nhỏ nhấp nước trong cốc, hai chóp tai đỏ ửng, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Cứ như cảm giác đang thấy một chú hồ ly nhỏ .
Bạn , dáng vẻ ngoan ngoãn uống nước của quyến rũ vô cùng. Chính là cái dáng vẻ hồ ly nhỏ lông xù, khiến hận thể đưa tay lên vuốt ve một trận.