Cửa phòng bệnh đóng chặt, bên trong loáng thoáng tiếng chuyện.
Đường Dao Dao gõ cửa, tiếng chuyện bên trong im bặt, đó liền thấy giọng dõng dạc của Tiểu Triệu: "Vào !"
Đường Dao Dao đẩy cửa bước , liền thấy hai , một một , đang thẳng về phía cô.
Cô khựng một chút, mỉm giơ hộp cơm tay lên : "Doanh trưởng Tống, Tiểu Triệu, trai bảo mang cơm đến."
Nhìn thấy hộp cơm Đường Dao Dao xách tay, nụ mặt Tiểu Triệu càng rạng rỡ hơn: "Cuối cùng cũng đợi em đến ! Tôi vốn định nhà ăn lấy cơm cho Doanh trưởng, kết quả trai em cơm nhà ăn đủ dinh dưỡng, nhất quyết bắt em mang cơm đến."
Vừa Tiểu Triệu bước tới, nhận lấy bọc vải trong tay Đường Dao Dao: "Thật sự làm phiền em quá, Dao Dao. Cơm em nấu ngon lắm, ăn xong đến giờ vẫn còn nhớ mãi quên đấy."
"Thật ? Vậy đến nhà , làm đồ ăn ngon cho các nhé!" Nghe Tiểu Triệu khen cơm nấu ngon, Đường Dao Dao liền tươi rói. Ai mà chẳng thích lời ý chứ.
Chỉ thích ở chung với những chuyện dễ thôi, ha ha ha.
Trong phòng bệnh hai chiếc giường, một chiếc để trống, một chiếc Tống Thanh Lâm đang . Phòng bệnh bài trí đơn giản, ngoài giường thì chỉ hai chiếc bàn nhỏ bên cạnh đầu giường, ngoài chẳng gì khác, càng đừng đến nhà vệ sinh riêng. Muốn vệ sinh thì nhà vệ sinh công cộng ngoài hành lang.
Tiểu Triệu đặt hộp cơm lên chiếc bàn nhỏ giường bệnh, mở bọc vải đùa với Đường Dao Dao: "Bữa cơm đó của em, đặt đấy nhé. Đến lúc đó đừng để trai em cấm cửa cho đấy."
Đường Dao Dao híp mắt đáp: "Anh cho đến thì cho đến, dù cơm cũng là do nấu, quyền quyết định."
"Ha ha ha, ghi nhận câu của em đấy nhé."
Đường Dao Dao dám thẳng Doanh trưởng Tống giường bệnh, cứ mải chuyện với Tiểu Triệu.
Thực Đường Dao Dao bước cửa thấy đàn ông giường bệnh . Dù cũng trai như , luôn khiến bất giác dồn ánh mắt .
Doanh trưởng Tống thương ở ngực, đang là giữa mùa hè nóng nực nên nửa mặc áo, chỉ quấn vài vòng băng gạc trắng. Nửa đắp một chiếc chăn mỏng màu trắng.
Làn da màu mật ong kết hợp với băng gạc trắng toát, cả trông toát lên một vẻ ốm yếu đầy mị lực, khiến nỡ chớp mắt, chỉ chằm chằm .
Dù chỉ là hai giây ngắn ngủi, Đường Dao Dao cũng kịp rõ một thứ.
Chiếc cổ thon dài, yết hầu gợi cảm, đôi môi nhợt nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-206-cham-soc-benh-nhan.html.]
Cơ bắp với những đường nét tuyệt cánh tay, quá to cũng quá nhỏ, cảm giác mỗi khối cơ bắp đều tràn đầy sức mạnh mỹ, đặc biệt nam tính. Hoàn khác biệt với loại cơ bắp cuồn cuộn tập trong phòng gym thời hiện đại.
Đường Dao Dao thầm nghĩ: *Tạo hóa cũng quá thiên vị , tại thể để tâm đến nhiều hơn một chút chứ.*
Đến gần Đường Dao Dao mới phát hiện, tay của Tống Thanh Lâm mà cũng quấn băng gạc trắng.
"Dao Dao, em đợi đút cơm xong về, là đợi Doanh trưởng ăn xong, mang hộp cơm về cho em?" Tiểu Triệu, tên thật là Triệu Long, sang hỏi Đường Dao Dao.
"Tôi đợi đút cơm xong mang hộp cơm về luôn, như cũng đỡ chạy chạy ." Đường Dao Dao .
"Được, em đợi một lát nhé." Nói liền mở hộp cơm cùng . "Oa! Vậy mà hầm canh gà ! Anh Đường và Dao Dao lòng quá, xuýt~ ngửi thơm quá mất."
Sau đó các tầng hộp cơm lượt mở : trứng xào cà chua, rau chân vịt xào, dưa chuột trộn chua ngọt, bánh bột ngô táo đỏ.
"Doanh trưởng, xem, mà ba món một canh . Dao Dao em thật sự quá chu đáo ." Tiểu Triệu mặt mày hớn hở chỉ thức ăn bàn với Tống Thanh Lâm, sang cảm ơn Đường Dao Dao một phen.
Tống Thanh Lâm gật đầu, Đường Dao Dao, yếu ớt : "Thay cảm ơn trai cô, cũng làm phiền cô bận tâm . Cảm ơn cô, Dao Dao."
Đường Dao Dao đến mức ngại ngùng, vội vàng xua tay: "Không cần cảm ơn, cần cảm ơn, Doanh trưởng Tống chỉ cần mau chóng khỏe là , chút chuyện nhỏ đáng nhắc tới."
Tống Thanh Lâm tiếp: "Vẫn cảm ơn ơn cứu mạng của cô. Nếu uống viên t.h.u.ố.c cô chuẩn cho trai cô, mất mạng từ lâu . Đợi khỏi thương, nhất định sẽ đến nhà bái phỏng."
Hả?! Còn đến nhà bái phỏng nữa ?
"Ây da! Không cần, cần, Doanh trưởng Tống quá khách sáo . Cho dù là , trai thấy thương cũng sẽ cứu thôi. Chuyện tiện tay mà, cần để trong lòng ." Đường Dao Dao sức khuyên nhủ Tống Thanh Lâm, để từ bỏ ý định đến nhà cảm ơn long trọng.
Tống Thanh Lâm kiên định : "Cần chứ, ơn cứu mạng của hai em cô sẽ bao giờ quên."
Đường Dao Dao sang Tiểu Triệu đang bưng bát canh gà cầu cứu. Tiểu Triệu hiểu ý với Tống Thanh Lâm: "Doanh trưởng, chúng ăn cơm , lát nữa nguội mất. Đợi dưỡng thương xong, chúng lời cảm ơn cũng muộn mà."
Tống Thanh Lâm gật đầu.
Đường Dao Dao: *Anh Tiểu Triệu, ý là cái ...*
Tiểu Triệu cẩn thận đỡ Tống Thanh Lâm dậy. Đường Dao Dao vô cùng tinh ý nhét hai cái gối lưng Doanh trưởng Tống để tựa cho thoải mái.
Sau khi sắp xếp thỏa, Tiểu Triệu cầm một thìa canh gà, run rẩy đưa đến bên miệng Tống Thanh Lâm, khiến Đường Dao Dao mà tim cũng run theo, chỉ sợ Tiểu Triệu lỡ tay đổ canh gà lên bệnh nhân.