Điều khiến chị cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng còn phản cảm uống sữa bò nữa.
Ngô Thụ Hoa hồi nhỏ thỉnh thoảng thể uống một hai sữa bò, nhưng đều là sữa bò mùi tanh nồng nặc, cho nên mỗi chỉ thể bịt mũi nuốt xuống.
Ngô thẩm thấy trẻ con trong nhà uống quen sữa bò, cho nên cũng ít mua cho bọn họ.
Sữa bò Đường Dao Dao nấu ngoài dự liệu của Ngô Thụ Hoa, khiến chị dễ chấp nhận. Hỏi mới , Đường Dao Dao lúc nấu sữa bò là nấu cùng với hạnh nhân, cho nên mùi tanh.
Điều khiến Ngô Thụ Hoa cảm khái muôn vàn, trong nhà sữa hạnh nhân, nhưng chính là hai thứ kết hợp thể khử tanh.
Đường Dao Dao từ nhà Địch Lực đại thúc , liền đến nhà Tiền đại nương.
Tiền đại nương thấy Đường Dao Dao thật sự đến , vui vẻ đặt cái sọt trong tay xuống, lau tay tạp dề tới : “Cháu đến , ! Bây giờ bác dẫn cháu đến nhà em gái bác xem.”
“Bác với cháu , nhà em gái bác trồng ít lương thực, nộp lương thực công xong vẫn còn thừa ít , cho nên nuôi nhiều gà.”
“Trồng nhiều lương thực? Nuôi nhiều gà?” Đường Dao Dao tương đối hứng thú với hai vấn đề .
“Chứ còn gì nữa, nhà em gái bác nhiều con trai, dì năm đứa con trai đấy, đứa nào đứa nấy đều là tay làm ruộng cừ khôi a, chậc chậc chậc!” Tiền đại nương vẻ mặt hâm mộ.
“Cô em gái của bác a, là . Năm đứa con trai đứa nào cũng hiếu thuận, con dâu con trai cưới về cũng hiếu thuận. Cả đại gia đình sống hòa thuận vui vẻ, khiến hâm mộ lắm. Cả đại gia đình đồng lòng, sức đều dùng về một chỗ, cuộc sống trôi qua đỏ rực a.”
“Gia đình bọn họ mười mấy miệng ăn, ngoài mấy mẫu đất trong thôn chia cho, khai hoang thêm mấy chục mẫu đất nữa.”
“A?! Tiền đại thẩm đất bên các bác thể tùy tiện khai hoang ?” Đường Dao Dao nghi hoặc, khai hoang chính là của ?
“Haizz! Cháu đấy, chỗ chúng đất rộng thưa, cộng thêm thôn trưởng của chúng quản cái , chẳng tùy ý chúng khai hoang . Thôn trưởng của chúng a, đó chính là nhất trần đời, ông mỗi năm chỉ báo cáo lên mấy mẫu đất , còn bất kể dân làng khai hoang bao nhiêu đất ông đều quản.”
“Ha ha ha, cháu a, thôn trưởng chúng : Các khai hoang bao nhiêu đất thì khai hoang bấy nhiêu, dù đất rộng lắm, chỉ cần các trồng xuể, tùy tiện khai hoang, quản!”
“Thôn trưởng thôn các bác một chút cũng sợ ?” Đường Dao Dao chút khâm phục vị thôn trưởng .
“Tổ tiên thôn trưởng chúng vẫn luôn là dân du mục, ông mới sợ , nếu bắt ông thì ông dẫn cả nhà thảo nguyên, ai cũng bắt ông , ha ha ha!”
Dân du mục dũng mãnh, khâm phục!
“Đến , phía chính là nhà em gái bác.” Tiền thẩm chỉ cái sân phía với Đường Dao Dao.
Vừa cổng lớn là một cái sân rộng rãi, trong sân cũng trồng hai cây mơ, một cây tuổi, một cây mới lớn hai năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-199.html.]
Điểm thống nhất là, cây còn mọc đầy những quả mơ dày đặc hái.
Trên mặt đất rụng đầy mơ cũng ai quản.
Đường Dao Dao mà đau lòng, cô phát hiện cái thôn Khố Tân Hồ khác với thôn ở nội địa a, bọn họ hình như ngoại trừ ăn thịt, những thứ khác hình như đều thiếu a.
Bạn cứ cái sân rộng rãi xem, một hai trăm mét vuông vẫn là đấy, phía còn một cái hậu viện lớn, hai cái sân bốn phía đều xây nhà.
Nhà bác cả ở thôn Liễu Thụ một nhà bảy miệng ăn, bây giờ còn chen chúc trong một cái sân nhỏ đây .
Ông nội bà nội một gian phòng, bác cả bác gái một gian phòng, cộng thêm ba con trai mỗi chia một gian phòng. Đây ở trong thôn coi là nhà giàu , phân gia cũng cần xây nhà khác.
Có nhà căn bản là xây nổi nhà, thế mà chuyện hai nhà em ngủ chung một phòng.
Trong thôn như , bạn càng đừng đến những công nhân ăn lương thực thương phẩm ở thành phố , trong tòa nhà ống một gian phòng hơn hai mươi mét vuông, thế mà ở tổ tôn ba đời mười mấy miệng ăn.
Bạn sân, nhà của thôn Khố Tân Hồ xem, thật sự là so a.
Ngoài nhà cửa, chính là đất đai, lương thực, gà, dê, bò, đúng còn ngựa ở bên , đều là những nơi khác so .
Cái so thế nào?
Chẳng lẽ thật sự là trời cao hoàng đế xa ? Hay là thôn trưởng gan lớn sợ chuyện?
Không còn của Quân khu Tây Bắc ? Bọn họ quản ?
Haizz! Người mới quản .
Một đám lính, mỗi ngày chỉ huấn luyện, bạn chỉ cần chọc chuyện đến quân khu, mới quản bạn làm cái gì .
Hơn nữa, một cái thôn nhỏ, dân thường trú cũng chỉ hơn bảy mươi , thể gây chuyện gì chứ.
“Tiền đại nương, hoa màu các bác trồng, còn nuôi mấy loại gia súc , thể bán cho bộ đội ? Bọn họ đông như , chắc là cần nhiều chứ?”
“Haizz! Chúng bán cho bộ đội a! Chỉ là...” Tiền đại nương ghé đầu qua nhỏ giọng với Đường Dao Dao: “Nghe trong bộ đội thiếu tiền a! Bọn họ cũng ngại lấy đồ của chúng chứ lị.”
A! Đường Dao Dao hiểu .
Em gái Tiền đại nương thấy hai , nhiệt tình lên chào hỏi bọn họ.
Em gái Tiền đại nương và Tiền đại nương trông giống , đều là khuôn mặt tròn tròn, mập mạp. Khuôn mặt gió Tây Bắc thổi đỏ bừng, mặt cũng hằn đầy sương gió năm tháng.