Đường Dao Dao liếc đứa trẻ mà cô vợ trẻ ôm trong lòng. Đứa bé một hai tuổi, trắng trẻo mập mạp, mày thanh mắt tú, vô cùng xinh xắn, quần áo mặc cũng .
Lúc , đứa trẻ đang ngủ say.
Đường Dao Dao phát hiện đứa trẻ và cô vợ trẻ trông giống , thầm nghĩ lẽ giống bố, bèn nghĩ nhiều nữa.
Đến trưa, lúc ăn cơm, Đường Dao Dao phát hiện đứa trẻ trong lòng cô vợ trẻ vẫn đang ngủ say, hề dấu hiệu sắp tỉnh . Vốn dĩ cô còn tưởng đứa trẻ tỉnh dậy sẽ ồn ào, đến lúc đó cô sẽ yên , ngờ đứa trẻ cứ ngủ mãi tỉnh.
Cô vợ trẻ ngoại trừ một cái tay nải nhỏ mang theo bên thì bất kỳ hành lý nào khác.
Trong lòng Đường Dao Dao nảy sinh nghi ngờ.
Cô phát hiện cô vợ trẻ ăn sáng, bữa trưa cũng ăn.
Lúc Đường Dao Dao ăn bữa trưa, cô vợ trẻ đó cứ chằm chằm cô ăn, đến mức Đường Dao Dao cả tự nhiên. Cô đành vội vàng ăn xong quả trứng luộc và cái bánh bột mì nướng.
Đường Dao Dao cũng dám vệ sinh, sợ hai bọc hành lý gầm giường sẽ cô vợ trẻ lén lút mở hoặc trộm mất.
Cô chỉ một thấy cô chằm chằm bọc hành lý của .
Đường Dao Dao dám vệ sinh, cô vợ trẻ đó mà cũng , cứ ở giường tầng cúi đầu đứa trẻ trong lòng.
Lúc trời sắp tối, Đường Dao Dao thật sự nhịn nổi nữa. Cô nhờ một ông chú ở giường tầng giữa trông giúp bọc hành lý mới vệ sinh.
Đường Dao Dao vội vàng vệ sinh xong, mở cửa thấy cô vợ trẻ ôm đứa trẻ đang đợi bên ngoài.
Đợi khi Đường Dao Dao khỏi nhà vệ sinh, cô cũng ôm đứa trẻ .
Lúc lách ngang qua, Đường Dao Dao liếc đứa trẻ trong lòng cô một cái. Cái khiến cô giật , cô phát hiện đứa trẻ ban ngày còn trắng trẻo hồng hào, bây giờ sắc mặt xanh xao?
Cô tưởng là do ánh sáng tàu tối, bản rõ.
Đường Dao Dao trở về toa xe. Không bao lâu , cô vợ trẻ gầy gò ôm đứa trẻ trắng trẻo mập mạp trở về. Lúc cô cúi xuống, Đường Dao Dao một nữa đứa trẻ trong lòng cô .
Lần cô thể chắc chắn, sắc mặt đứa trẻ quả thực xanh xao.
"Đứa trẻ ngoan thật đấy, cả ngày hôm nay đều tỉnh, ngủ say thế cơ ?" Đường Dao Dao thăm dò hỏi.
Bàn tay ôm đứa trẻ của cô vợ trẻ đối diện siết chặt. Cô ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, với Đường Dao Dao: "Cháu nó khỏe, nên ngủ say một chút."
Đường Dao Dao cẩn thận quan sát nét mặt cô , : "Cả ngày nay đều ăn gì, đói , chị gọi nó dậy ăn chút đồ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-163.html.]
Cô vợ trẻ mỉm : "Chúng thêm hai ga nữa là xuống , về nhà ăn cũng muộn."
Đường Dao Dao gật đầu.
Cô lấy từ trong tay nải một quả trứng luộc đưa cho cô vợ trẻ: "Em cho cháu quả trứng , chị gọi cháu dậy ăn ."
Cô vợ trẻ thấy quả trứng luộc, mắt lập tức sáng lên. Cô buông một tay đang ôm đứa trẻ , giật lấy quả trứng từ tay Đường Dao Dao, ôm đứa trẻ sắp trượt xuống chân lên cao một chút.
Sau đó, cô vợ trẻ liếc Đường Dao Dao một cái, ngón cái ấn mạnh, chọc thủng một lỗ quả trứng.
Cô bóc trứng mỉm với Đường Dao Dao: "Cảm ơn cô nhé, cháu nó còn nhỏ ăn trứng luộc, đợi về nhà cho nó b.ú sữa."
Nói , cô nhét cả quả trứng bóc vỏ miệng, miệng phồng to nhai ngấu nghiến vài cái nuốt chửng.
Khó nhọc nuốt xuống xong, cô ngước mắt liếc Đường Dao Dao một cái, khẽ mỉm . Lúc thu hồi ánh mắt, cô còn cố ý liếc bọc hành lý gầm giường của Đường Dao Dao, cúi đầu ôm chặt đứa trẻ trong lòng.
Đường Dao Dao dậy : "Em lấy chút nước nóng uống, chị uống ? Em lấy giúp chị một ít."
Cô vợ trẻ ngẩng đầu, ngại ngùng : "Hôm nay khỏi nhà vội, cái gì cũng mang theo, phiền cô em lấy cho uống hai ngụm là ."
Đường Dao Dao sắc mặt như thường gật đầu, cầm ca uống nước rời .
Sau khi bước khỏi toa giường , cô liền nhanh chóng về phía toa xe của ông chú nhân viên tàu.
Khó khăn lắm mới chen qua đám đông, nhưng hai ông chú nhân viên tàu ở đó. Đường Dao Dao lập tức sốt ruột, mồ hôi túa mặt.
Cô đến toa xe và chỗ nối tìm thử, đều thấy bóng dáng hai ông chú nhân viên tàu mặc đồng phục màu xanh da trời hôm nay.
Đang lúc cô làm , một trong hai ông chú từ trong đám đông ló , chính là nhận hạt dẻ của Đường Dao Dao.
Thì ông chú đang quét rác, lúc Đường Dao Dao sang, ông đang cúi quét rác gầm bàn.
Mặt Đường Dao Dao lập tức sáng bừng, cô vội vàng xuyên qua đám đông tìm đến ông.
Ông chú nhân viên tàu thấy Đường Dao Dao tới, còn vui vẻ : "Là cô bé cháu , đến toa xe bên ?"
Đường Dao Dao màng hàn huyên, xáp gần nhỏ tai ông chú phát hiện của .
Sau đó, Đường Dao Dao liền thấy ông chú nhân viên tàu vốn dĩ còn đang hiền hòa, nét mặt lập tức trở nên vô cùng sắc bén.
Bỏ chổi và túi rác xuống, ông chú với Đường Dao Dao: "Đi, theo chú qua đó."
Nói xong, ông chú liền mở đường. Có ông mở đường quả là khác hẳn, dễ dàng hơn nhiều so với lúc Đường Dao Dao tự chen qua. Rất nhanh, hai đến chỗ nối giữa hai toa tàu.