Thì Hữu Nhi chỉ thư cho ba ruột mà cũng một lá thư cho họ.
Hương Chi ôm Tiểu Hoa Bảo mở thư , từng câu từng chữ cho cô bé . Tiểu Hoa Bảo ngoan ngoãn lau nước mắt cho : “Mẹ ơi, trai về nữa , đừng làm rơi hạt đậu vàng nữa mà. Ba ơi, ba mau đến hôn !”
“Ừm, nữa.” Hương Chi hít một thật sâu, áp lá thư lên ngực, cảm động khôn nguôi.
Cố Văn Sơn ôm Hương Chi hôn lên trán cô, cũng lá thư một , gật đầu : “Thằng bé cũng giỏi lấy nước mắt khác quá.”
Hương Chi ngẩng đầu sắc mặt Cố Văn Sơn, thấy quả thực dịu dàng hơn ngày thường nhiều, cô đưa tay sờ má : “Thật cũng nỡ đúng ?”
Cố Văn Sơn : “Không nỡ cũng , chim ưng con cũng học cách dang cánh bay cao.”
Mấy ngày liền, Hương Chi mới dần dần quen với cuộc sống Hữu Nhi.
Đến ngày 1 tháng 9, học sinh Cố Ánh Dương tay trái nắm tay ba, tay nắm tay , sải bước tiến cổng trường Tiểu học Tâm Liên Tâm.
Hiệu trưởng Quách Quan Vũ ở cổng trường tiểu học đón học sinh mới, vài câu với Hương Chi và Cố Văn Sơn chào đón các phụ và học sinh khác.
Tiểu Hoa Bảo nhanh thích ứng với cuộc sống tập thể, cô bé ở bàn đầu tiên, hai tay nhỏ đặt ngay ngắn bàn, nghiêm túc lắng cô giáo họp lớp.
Hương Chi và Cố Văn Sơn cũng giống như các bậc phụ khác, ngoài cửa sổ một lúc mới rời .
“Vẫn là khí hậu tổ quốc thật.” Hương Chi và Cố Văn Sơn bộ về nhà, quên Quách Quan Vũ lưng.
Cố Văn Sơn cũng ngờ Quách Quan Vũ về nước chỉ trong vài năm ngắn ngủi thể béo lên như .
Rõ ràng mang mác tài t.ử phong lưu, kết quả ngày càng trở nên vững chãi đáng tin cậy. Nhìn qua thể thấy béo thêm một Quách Quan Vũ so với ba bốn năm .
Năm ngoái Quách Quan Vũ tìm một phó chủ nhiệm của Sở Giáo d.ụ.c thành phố, lúc kết hôn mời Hương Chi và Cố Văn Sơn đến dự. Hai vợ chồng một lòng một với sự nghiệp giáo dục, quả thực xứng đôi.
Về đến nhà, Hương Chi dùng túi lưới nhỏ bắt đầu gói quà.
Chu , Ngải Bốn Mùa, Vương Dương Dương và cả những chú công nhân nông trường quan hệ đều phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-tieu-hoa-yeu-cua-doan-truong/chuong-424.html.]
Cố Văn Sơn đưa cô đến nông trường, tiện thể chở những món đồ lỉnh kỉnh của cô về nhà.
Ngải Bốn Mùa ngờ Trưởng khoa Chu thật sự từ chức, nước mắt lưng tròng : “Không thể học làm ? Xin đơn vị cho đình chức giữ lương, học xong chị về ?”
Hương Chi đưa món quà chia tay cho Vương Dương Dương đang nức nở, dịu dàng : “Tớ cũng cố gắng phấn đấu một phen, học làm tuy nhưng khó tránh khỏi dậm chân tại chỗ. Đời mênh mông, còn nhiều điều tớ trải nghiệm. Nhân cơ hội học cấp ba , tớ nghiêm túc cảm nhận niềm vui sách, cảm nhận thái độ sống của những khác .”
Cô ôm Vương Dương Dương, lau nước mắt cho cô : “Hơn nữa những xung quanh tớ đều đang tiến bộ, tớ cũng hy vọng tiến bộ. Thời đại tri thức đang vẫy gọi chúng ngừng tiến về phía , tớ dừng bước chân như . Mọi việc ở đây đều guồng, tớ cũng yên tâm học. Tớ còn thi đại học nữa, các đều trải nghiệm tháp ngà tri thức, tớ cũng trải nghiệm.”
Trước đây Hứa Tô đủ kiểu xem thường bằng cấp trung học cơ sở của cô, lúc đó cô cảm thấy gì đáng xem thường. Mọi phổ biến đều bằng tiểu học, trung học cơ sở là tồi.
Sau thấy Vưu Tú, Hữu Nhi đều hướng đến tháp ngà tri thức, cô nàng học dốt cũng động lòng. Do dự hồi lâu, khi bàn bạc với Cố Văn Sơn, sự ủng hộ và cổ vũ mạnh mẽ của , Hương Chi mới đưa quyết định như .
“Quyết định thật ?” Chu vẫn ôm bình lớn, nghiêm túc : “Từ chức sẽ khó đấy.”
“Quyết định ạ.” Hương Chi đưa túi cho Cố Văn Sơn ở cửa, với một cái, đầu với Chu và : “Mấy năm nay cảm ơn chiếu cố, Trưởng khoa Chu đổi cách sống khác đây, cũng vui vẻ hạnh phúc nhé!”
“Trưởng khoa, chị nhớ rảnh thì thường xuyên về thăm nhé.” Ngải Bốn Mùa nức nở : “Em thật nỡ xa chị.”
“Sẽ về, sẽ về, tớ chuyển nhà , rảnh rỗi còn qua tham gia hoạt động của nông trường, nhớ cửa cho tớ, để tớ thăm Đại Hoàng nhiều hơn nhé.”
Hương Chi vẫy vẫy bàn tay nhỏ, dứt khoát lời tạm biệt.
Cố Văn Sơn một tay xách túi lớn túi nhỏ của cô, tay ở gần bên cô, đung đưa theo nhịp bước.
“Tình cảm của Trưởng khoa và Sư trưởng Cố thật đấy, bao nhiêu năm nay từng họ to tiếng với .” Vương Dương Dương ngưỡng mộ : “Nếu cũng một đôi vợ chồng thần tiên như ...”
“Cậu ?” Ngải Bốn Mùa : “Sư trưởng Cố cũng một bước lên trời, chẳng cũng tự phấn đấu mà . Nếu đối tượng của thể chuyển đến Quân khu 114, hai các sống với hòa thuận, cũng sẽ ngưỡng mộ các thôi.”
Vương Dương Dương mơ màng : “Nếu thật sự như thì quá, sinh một trai một gái. Con trai học Đại học Quốc phòng, con gái làm ngôi lớn, thật bao!”
Ngải Bốn Mùa vỗ vỗ cái đầu dưa của cô nàng, nghi hoặc với Chu : “Quả dưa còn chín ? Sao cảm giác bên trong là nước ?”
Chu hiền hòa : “Ta thấy cũng chín hẳn.”
Hương Chi và Cố Văn Sơn đến nơi vắng , cô lén đưa tay nhỏ ngoắc lấy ngón tay của Cố Văn Sơn. Cố Văn Sơn nghiêng đầu liếc cô một cái, phát hiện nụ ranh mãnh gương mặt nhỏ của cô, bàn tay to của nắm c.h.ặ.t t.a.y cô một chút, véo nhẹ lòng bàn tay lập tức buông .