Mẹ Liễu thở dài:
“Cho nên mới con, sinh đứa con gái ngốc nghếch như con chứ! Hai gian cửa hàng của con bên cạnh bây giờ náo nhiệt lên , giống mấy năm vắng tanh như chùa bà Đanh . Thuê một tháng cũng đến một hai trăm đồng, mà lương tháng hiện tại của con cũng chỉ loanh quanh một trăm đồng chứ mấy? Chị dâu hai của con chiếm cả hai gian để may quần áo bán quần áo, hai năm nay cũng kiếm chút tiền, mắt thấy cuộc sống còn khấm khá hơn nhà cả con nhiều. Con ở nhà nên , chị dâu cả của con cả ngày mát mẻ, châm chọc, còn do trong lòng mất cân bằng ?”
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chính vì nhà cũng trong tình trạng như , nên bà mới đặc biệt hiểu cảnh của nhà họ An.
Không sợ chia ít, chỉ sợ chia đều. Cùng là con , đạo lý áp dụng lên ai cũng đúng cả thôi.
Cho nên mới con gái bà ngốc, thà rằng lúc cứ thu tiền thuê nhà sòng phẳng, ai sống dựa bản lĩnh của chính . Chứ như bây giờ, tiền kiếm , còn oán trách, đổ lên đầu .
Đứng ở góc độ của chị dâu cả nhà họ Liễu cũng thế. Cùng là con dâu, cùng là chị em bạn dâu, cô em chồng tương đương với việc mỗi tháng biếu cho nhà thứ hai hơn 100 đồng, trong lòng chị làm mà cân bằng ?
Hai con trò chuyện mãi đến hừng đông. Liễu Linh lúc mới , hóa trong nhà cũng nhiều chuyện rối ren như , còn vì hai gian cửa hàng mà dẫn đến mâu thuẫn gay gắt giữa chị dâu cả và chị dâu hai.
Ngày thường bao giờ thấy, còn tưởng rằng trong nhà hòa thuận êm ấm.
438. Duy chỉ cô là nắm bắt cơ hội
Không gà trống nhà ai gáy sáng, chỉ kêu vài tiếng im bặt, như là nghẹn họng .
Mẹ Liễu lúc mới ngáp một cái dậy, :
“Mẹ nấu cơm đây. Ăn cơm xong thì con về nhà . Nhớ kỹ một câu, sống cuộc sống của chính . Có câu ‘cứu ngặt cứu nghèo’, nhà đẻ còn đến mức cơm ăn, cần con giúp đỡ cũng chẳng cả.”
Nếu là , Liễu Linh hẳn sẽ dậy xuống bếp giúp đỡ.
hiện tại, đầu óc cô thực sự quá rối loạn, cũng còn tâm trí mà bận tâm cái khác. Cô một , bắt đầu suy nghĩ miên man, suy ngẫm về cuộc sống của chính , nghĩ về mớ mâu thuẫn hỗn độn trong nhà họ Liễu mà kể.
Cô dường như thật sự làm sai.
mà, rõ ràng cô cũng là ý mà.
Suy nghĩ của cô đơn giản. Cô và Tô Dĩnh thua kém ở chỗ nhà đẻ cô giàu . Bất kể là cả hai, nếu năng lực kiếm tiền, cô cũng sẽ Tô Dĩnh đè đầu cưỡi cổ khắp nơi như .
Chỉ là lúc , chị dâu hai ý định mở tiệm may, cô vặn nhớ tới nhà còn chia hai gian cửa hàng, liền thuận miệng bảo chị cứ lấy mà dùng. Mà chị dâu cả lúc cũng ý định mở cửa hàng buôn bán gì.
Một đêm ngủ, đầu óc còn chút mơ màng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-sau-khi-lay-lai-than-phan-ta-duoc-sung-len-troi/chuong-654-su-hoi-han-muon-mang-va-bai-hoc-dat-gia.html.]
Mẹ Liễu gọi cô dậy ăn cơm, gia đình cả và hai cũng đều dậy.
Nghe xong những lời tâm sự của tối qua, Liễu Linh mới nhận , hóa cảm giác chị dâu cả lạnh nhạt với cô suốt thời gian qua là ảo giác.
Uổng công cô còn phàn nàn với chị dâu hai là dạo chị cả ít thế, chị hai còn bảo chắc do công việc thuận lợi gì đó.
Không đợi Liễu Linh trở về, An Tri Khánh liền mang theo quà cáp sang đón.
Người nhà họ Liễu ai làm thì làm, ai học thì học. Mẹ Liễu công tác, cha Liễu vì giải quyết vấn đề gia đình của con gái nên bảo con trai xin nghỉ giúp ông một buổi.
Liễu Linh cùng trong sân. Cha Liễu gọi An Tri Khánh nhà chuyện, hỏi han tình hình gần đây của , còn trách mang hai đứa nhỏ sang chơi, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện hai vợ chồng cãi .
An Tri Khánh cũng nhắc tới.
Ngồi tiếp chuyện cha vợ một lát, sân tìm Liễu Linh. Mẹ Liễu liếc mắt hiệu cho con gái, vội vàng nhường chỗ cho hai vợ chồng chuyện riêng.
“Về nhà , chỗ chật chội, em ở cũng tiện. Hơn nữa chỉ về mấy ngày, sắp sửa . Hai vợ chồng một năm cũng chỉ tụ họp hai , em cũng lãng phí thời gian việc cãi chứ?” An Tri Khánh cố gắng hạ giọng thật nhẹ nhàng, cho dù cũng cho rằng .
Thậm chí còn chẳng hiểu nổi rốt cuộc cô cái gì để mà giận dỗi.
Làm ầm ĩ đến mức hiện tại cả nhà đều hận thể tránh mặt cô, cũng chẳng ai nặng lời với cô câu nào, còn cái gì thỏa mãn nữa?
Liễu Linh tính chồng, cũng dám ương bướng lúc , bèn gật đầu đồng ý.
Mẹ Liễu trốn ở một bên, hài lòng thở phào nhẹ nhõm, lúc mới dám :
“Tri Khánh , trưa nay đừng về vội, ở đây ăn cơm trưa . Gọi cả Văn Thanh và con bé em sang đây nữa.”
An Tri Khánh vốn định từ chối, cha Liễu :
“ đấy, ở ăn cơm . Con xem con, đến chơi còn mang nhiều quà cáp thế . Trưa nay vặn làm thịt con gà, hai cha con uống vài ly.”
Anh từ chối thì chút phép, chỉ thể :
“Con sang đây thì Văn Thanh đưa em gái sang nhà cô út nó . Hai đứa nó cứ nhớ thương món heo sữa tối qua ăn hết. Trưa nay chúng gọi bọn nó nữa, hôm nào con sẽ bảo hai đứa sang thăm cha .”
“Thế cũng , chúng ăn phần chúng . Hai đứa nó cũng lớn cả , khi nào nhớ đến ông bà ngoại thì tự khắc sẽ sang.” Mẹ Liễu khỏi thầm oán trách con gái , hiểu rốt cuộc giận dỗi cái nỗi gì.