Diệp Cẩm Lê kéo tay chị họ về phía chiếc xích đu trong sân: “Chúng .” Cô chăm chú quan sát chị một lúc lâu.
Triệu Văn Thu hiểu chuyện gì, đưa tay sờ mặt: “Sao thế em, mặt chị dính gì bẩn ?” Chắc là , chị soi gương kỹ mới khỏi cửa mà, vả lúc nãy cô cũng gì.
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Dạo chị ngủ ít lắm đúng ?”
Triệu Văn Thu mím môi, chút chột : “Em ?”
Diệp Cẩm Lê đưa ngón tay khẽ chạm quầng thâm mắt chị: “Sắp thành gấu trúc đến nơi , mà .”
Triệu Văn Thu ngẩn , giọng điệu chắc chắn: “Chắc đến mức khoa trương thế chứ?” Bình thường chị soi gương cũng thấy rõ lắm.
Diệp Cẩm Lê khẳng định: “Rõ lắm luôn .”
Triệu Văn Thu thở phào: “Vừa nãy cô cũng phát hiện .”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Tại lâu chị mới sang nên em mừng quá, nhất thời để ý thôi.” Cô chân thành khuyên nhủ: “Chị Văn Thu, thi đại học đúng là quan trọng, nhưng sức khỏe của chị còn quan trọng hơn. Đừng vì ôn thi mà vắt kiệt sức như thế.”
Diệp Cẩm Lê chị ôn tập vất vả, làm học, áp lực thực sự lớn.
Triệu Văn Thu xích đu, dùng chân đẩy nhẹ cho nó đung đưa. Chị tựa lưng , hít một thật sâu: “Chị chứ, nhưng chị cứ cảm thấy thời gian học tập chẳng bao giờ là đủ cả.”
Từ lúc thông báo khôi phục thi đại học cho đến lúc thi chính thức, thời gian quá ngắn. Dù chị bắt đầu sách từ vài tháng nhưng vẫn thấy kịp.
Kỳ thi chắc chắn sẽ ngày càng khó hơn. Lần chị lợi thế là ôn tập vài tháng, nhưng nếu để đến sang năm thì lợi thế đó chẳng còn nữa.
bảo chị nghỉ việc để chuyên tâm ôn tập thì chắc chắn là , vạn nhất thi trượt thì chẳng mất cả chì lẫn chài .
Dù cũng chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, dù khó khăn đến mấy chị cũng c.ắ.n răng mà cố gắng.
Diệp Cẩm Lê chỉ vài câu khuyên nhủ của chắc chắn đổi ý định của chị.
Ở xưởng may, chuẩn thi đại học chỉ Triệu Văn Thu. Mọi đều làm học, hiện tại thấy ai xin nghỉ việc để ôn thi cả.
Tuy nhiên, cô ở các nhà máy khác xin nghỉ hẳn để tập trung cho kỳ thi.
Cô đưa tay vén lọn tóc gió thổi loạn bên tai: “Để em xem thể đề nghị với lãnh đạo cho phép công nhân nghỉ lương để ôn thi, hoặc điều chỉnh giờ làm việc một chút .”
Như Triệu Văn Thu, tháng chị còn làm ca đêm nửa tháng. Việc cực kỳ bất lợi cho cả ôn tập lẫn công việc. Công việc của chị liên quan đến máy may, nếu chẳng may sơ suất làm tay thương thi thì đúng là t.h.ả.m họa.
Cô làm việc chỉ vì Triệu Văn Thu, mà còn vì những đồng chí khác đang nỗ lực ôn thi. Cơ hội quá đỗi quý giá, cô thực sự hy vọng đều thể đạt kết quả nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-654-de-nghi-cua-diep-cam-le.html.]
Đôi mắt Triệu Văn Thu bỗng sáng rực lên, chị nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Cẩm Lê, đầy vẻ mong đợi: “Thực sự thể em?”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Mưu sự tại nhân, em cứ thử xem . Còn việc lãnh đạo đồng ý thì còn tùy ý kiến của họ nữa.”
Sắp đến giờ ăn cơm, Triệu Vân Phàm dẫn theo vợ là Đồng Thấm Thấm sang chơi. Đây là thứ hai dẫn vợ sang nhà cô, là dịp Quốc tế Lao động.
“Cô ơi!” Đồng Thấm Thấm cũng lễ phép chào theo chồng.
Trên bàn ăn, chủ đề thi đại học một nữa đem bàn tán.
Diệp Cẩm Lê lẳng lặng gắp thức ăn, thầm nghĩ cái chủ đề chắc treo miệng suốt mấy tháng tới mất.
“Vân Phàm định thi đại học ?”
Triệu Vân Phàm ha hả: “Cô ơi, cô đ.á.n.h giá cao con quá . Cái ngữ như con mà thi đại học nổi, sách còn chẳng hiểu gì đến thi.” Anh cứ trang sách là buồn ngủ, chắc học chỉ ngủ gật thôi.
“Con nghiệp cấp hai là nhờ con cầm roi lùa đấy, chuyện cô cũng mà.”
“Hơn nữa giờ con gia đình , lo làm ăn nuôi vợ con chứ. Con mà học đại học thì Thấm Thấm làm , con xa cô , cô cũng xa con .”
Đồng Thấm Thấm bên cạnh đỏ bừng mặt, nhỏ giọng mắng: “Anh đừng nữa.”
Triệu Vân Phàm cái đại thẳng nam vẫn hiểu tại vợ cho , nhưng lời vợ, vợ thích thì im lặng.
Diệp Cẩm Lê cúi đầu mỉm , đúng là Triệu Vân Phàm.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy vạt áo ai đó kéo nhẹ.
Hóa là Cố Vân Trạch.
Anh chút để ý ghé sát tai cô, dùng giọng trầm thấp chỉ đủ hai : “Anh cũng thể xa em .”
Diệp Cẩm Lê khẽ nhéo đùi một cái, đe dọa: “Ăn cơm cho t.ử tế !”
Triệu Lệ Tú thu hết phản ứng của mắt, lặng lẽ mỉm .
Việc Diệp Cẩm Lê nhắc đến chuyện đề nghị lãnh đạo cho công nhân nghỉ lương để ôn thi là hứng chí nhất thời. Ngay tối hôm đó về nhà, cô bắt đầu chuẩn .
Cố Vân Trạch tắm xong bước , thấy đèn phòng sách vẫn sáng liền : “Em vẫn xong ?”
Diệp Cẩm Lê xoay xoay cây bút trong tay: “Anh thấy phương án ?”
Chuyện chắc chắn thể chỉ suông, một bản đề án khiến lãnh đạo hài lòng mới .