Nghĩ đến đây, khuôn mặt béo tròn núc ních của Vương Hiểu Chi ép khiến đôi mắt gần như biến mất, chỉ còn thấy con ngươi đảo qua đảo trong khe hẹp...
"Thím , cháu vệ sinh một chút, thím giúp cháu trông con một lát ?"
"À, chứ, cô cứ ."
Người thím cùng bàn giúp Vương Hiểu Chi bế đứa bé, nhẹ nhàng dỗ dành. May mắn là đứa trẻ đang ngủ say nên cũng làm phiền bà ăn uống.
Hôm nay Lâm Thanh Hòa chuẩn tiệc rượu vô cùng phong phú. Từ đêm qua, cô thuê mổ heo, chia phần đấy: sườn sườn, tiết tiết, lòng lòng...
Còn móng giò, đầu heo cũng để riêng . Hôm qua Lâm Thanh Hòa phối chế một gói gia vị kho thịt đặc biệt, dùng để kho đầu heo và lòng lợn, như cũng thể bày thêm hai đĩa thức ăn mặn...
Vụ cày bừa vụ xuân mới kết thúc, còn kịp sức, nay ăn bữa thịt thịnh soạn thế , chẳng những thể bồi bổ thể mà ai nấy đều tấm tắc khen ngợi Lâm Thanh Hòa ngớt.
Vương Hiểu Chi rón rén về phía nhà vệ sinh, khi đóng cửa liền bắt đầu cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài. Thấy đều đang bận rộn ăn uống, ai chú ý đến bên , cô liền lẻn khỏi nhà vệ sinh, vòng sân .
Thông thường nhà nào cũng sẽ trổ cửa sổ ở mặt , nghĩ đến ngôi nhà của Thẩm Lương Bình chắc cũng ngoại lệ.
Quả nhiên, đến sân , Vương Hiểu Chi liền thấy vài ô cửa sổ. Căn cứ sự hiểu về cấu trúc nhà cửa, cô đoán Lâm Thanh Hòa và Thẩm Lương Bình chắc chắn ở phòng phía Đông, cho nên cửa sổ phía lưng hẳn là ô đầu tiên bên trái.
Bám bệ cửa sổ trong, cô thấy đồ đạc nội thất mới tinh, căn phòng rộng rãi sáng sủa, một chiếc giường đất xây lửng, mặt đất còn đặt hai chiếc rương gỗ màu mận chín...
Trên mặt rương đặt gương soi, chậu tráng men, còn một đĩa trái cây và một đĩa kẹo...
Nhìn mà Vương Hiểu Chi thèm đến chảy cả nước miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-khong-gian-kieu-tri-thuc-ga-nham-thao-han-ai-ngo-ga-dung-dai-lao/chuong-631-ke-trom-trong-ngay-vui.html.]
Cô đưa tay lay lay cửa sổ, phát hiện chốt chặt. Trong lòng thầm mắng một câu, đó cô đến ô cửa sổ của gian nhà chính ở giữa. Cửa sổ gian thường ít khi khóa, bởi vì trong phòng đốt lò sưởi giường đất, kiểu gì cũng để một khe hở cho thoáng khí. Đây coi là kiến thức cơ bản, cũng là bí mật chung của .
Vương Hiểu Chi đến cửa sổ gian giữa, dùng tay nhẹ nhàng cạy một cái, cánh cửa sổ liền mở .
Trong lòng vui vẻ, cô chống tay lên bệ cửa sổ định nhảy trong. Ngặt nỗi cô đ.á.n.h giá quá cao vóc dáng hiện tại của , leo trèo nửa ngày trời vẫn lên nổi. Vương Hiểu Chi đành tụt xuống, tìm mấy hòn đá kê chân tiếp tục leo...
Lần tuy leo nhưng cũng vô cùng gian nan, chẳng qua lúc tiếp đất ngã "uỳnh" một cái thật mạnh, gây tiếng động nhỏ.
Vừa khéo lúc Thường bà bà đang ở cửa, quan sát xem ăn uống thế nào, cần thêm đồ ăn . Nghe thấy tiếng động lạ, sự chú ý của bà lập tức thu hút...
Bà lén gọi bé Hoa Nhi , thì thầm tai cô bé vài câu. Hoa Nhi vội vàng chạy .
Không lâu , Hoa Nhi dẫn Lâm Thanh Hòa tới.
Lâm Thanh Hòa định hỏi chuyện gì, Thường bà bà liền đưa tay hiệu im lặng, đó chỉ chỉ cửa phòng phía lưng bà. Lâm Thanh Hòa tuy nghi hoặc nhưng vẫn lấy chìa khóa mở cửa.
Buổi sáng, gian nhà chính Lâm Thanh Hòa khóa . Hôm nay cô bận rộn cả ngày, sợ trông nom xuể. Dù hôm nay đông đúc, lỡ đứa trẻ con nghịch ngợm chạy phòng, đến lúc đó mất mát thứ gì , rõ ràng còn ảnh hưởng tình cảm xóm giềng.
Cho nên cô dứt khoát khóa cửa cho chắc ăn.
Vừa mở khóa bước , thấy ô cửa sổ Vương Hiểu Chi mở toang, trong lòng Lâm Thanh Hòa liền hiểu rõ.
Cửa sổ tuy rằng để mở cho thoáng khí nhưng chắc chắn chỉ khép hờ chứ mở toang hoác như thế . Hiện giờ nó mở rộng , chứng tỏ chắc chắn vấn đề.
Cô rảo bước nhanh về phía phòng Đông, đẩy cửa liền thấy một hình mập mạp đang lục lọi đồ đạc trong phòng... Không cần mặt cũng là ai.