Đạp xe một mạch đến tiệm cơm quốc doanh, ở cửa đợi bao lâu thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của Lan Xuân Phương xuất hiện.
“Xuân Phương, em thế? Chỗ nào thoải mái ? Sao sắc mặt kém ?”
Vốn dĩ vì xe khách xóc nảy nên chút khó chịu, Lan Xuân Phương lời quan tâm của Mạnh Thành, cảm giác lập tức tỉnh táo hơn nhiều.
“Không ... Chỉ là xe chạy gấp, em xóc nên khó chịu chút thôi...”
“Anh thấy sắc mặt em , thật sự chứ? Hay là mua đồ ăn gói về nhà khách, như ăn xong em cũng thể nghỉ ngơi sớm một chút...”
“Vâng, Thành, em đợi ở đây... Hóng gió chút, gọi món ...”
Mạnh Thành sắp xếp cho Lan Xuân Phương xuống một tảng đá bên cạnh tiệm cơm quốc doanh. Lan Xuân Phương co ro thành một đoàn, đặc biệt là trong màn đêm đen kịt , cả cô trông thật nhỏ bé, mấy ai chú ý.
“Em cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, sẽ ngay.”
“Vâng, ạ.”
Mạnh Thành liếc Lan Xuân Phương một cái, lúc mới xoay gọi món.
Nhìn thực đơn nghìn bài một điệu bảng đen, thật Mạnh Thành cũng phát ngán .
Ngày thường ở nhà, việc chợ búa đều do vợ lo liệu. Người nhà họ Ngô đều thích ăn thịt, hơn nữa trong nhà thiếu tiền, tuy rằng họ mấy coi trọng , nhưng về khoản ăn uống cũng gây khó dễ gì nhiều.
Thỉnh thoảng tăng ca hoặc trực ban ăn ở nhà, sẽ đến tiệm cơm quốc doanh ăn. Thịt kho tàu là món tất nhiên gọi, các món khác nếu gì tươi mới cũng sẽ gọi thêm một đĩa.
Hiện giờ đang là mùa đông, thời kỳ giáp hạt, thực đơn bảng tự nhiên nhiều món...
Cơ bản đều là các món liên quan đến thịt.
Mạnh Thành vài , cuối cùng gọi một phần gà kho khoai tây, hai bát cơm, cải trắng xào, cộng thêm một bát trứng hấp...
Mạnh Thành mang hộp cơm theo, dùng bát của tiệm cơm để gói về, cho nên cần đặt cọc một ít tiền thế chân...
Trong thời gian chờ đồ ăn, Mạnh Thành luôn trong tiệm cơm quốc doanh, cũng hề ý định ngoài chờ cùng Lan Xuân Phương.
Thứ nhất là bên ngoài quá lạnh, mới cùng Lan Xuân Phương hứng gió rét. Thứ hai là sợ quen ngang qua thấy ở cùng phụ nữ khác, đến lúc đó tin đồn truyền đến tai nhà họ Ngô thì ho gì...
Nghĩ rằng tất cả là vì tương lai của , Mạnh Thành yên tâm thoải mái trong phòng ấm chờ đợi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-khong-gian-kieu-tri-thuc-ga-nham-thao-han-ai-ngo-ga-dung-dai-lao/chuong-550-su-ich-ky-cua-manh-thanh.html.]
Hai mươi phút , đồ ăn gói mang về xong, Mạnh Thành lúc mới bưng bát gói kỹ rời khỏi tiệm cơm quốc doanh...
“Xuân Phương, đồ ăn xong , chúng thôi.”
“Vâng...”
Đứng bên ngoài lạnh cóng khiến Lan Xuân Phương tỉnh táo nhiều, giọng điệu còn chút vui : “Anh Thành, để em một ở bên ngoài thế?”
“Xin nhé Xuân Phương, lúc thấy lãnh đạo cũ của bọn đang ăn cơm tầng hai, bèn qua đó chào hỏi vài câu...”
Lan Xuân Phương Mạnh Thành chuyện với lãnh đạo, còn là ở tầng hai, cơn giận lập tức tan biến, trong giọng còn chút cảm thấy vinh dự lây...
“Có thể ăn cơm ở tầng hai tiệm cơm quốc doanh, chắc chức vụ của vị lãnh đạo thấp nhỉ?”
“ , là huyện.”
Mạnh Thành cũng rõ là ai, sợ phiền phức, cho nên lấy cớ lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
“Xuân Phương, em lạnh , chúng nhanh thôi...”
“Vâng, Thành.”
Hai đến nhà khách, mỗi thuê một phòng, đó Mạnh Thành mang đồ ăn gói sang phòng Lan Xuân Phương. Hai đóng cửa lúc mới bắt đầu ăn.
“Xuân Phương, trong điện thoại em sự việc manh mối, ý là ?”
“Trưa nay em ăn cơm ở trạm y tế, vô tình phát hiện trong đống giấy tờ chị Lâm kẹp một tờ phương thuốc, bên là phương t.h.u.ố.c liên quan đến bệnh tim, em chép ...”
“Về phương diện tim mạch ?”
Mạnh Thành kinh ngạc. Cho dù bệnh viện làm việc nhờ quan hệ, cũng quốc gia coi trọng lĩnh vực đến mức nào. Dù đây cũng là vấn đề nan giải từ xưa đến nay...
Nếu thực sự thể tạo đột phá, thậm chí thể chuyển lên bệnh viện thành phố làm việc...
Nghĩ đến đây, tâm tư Mạnh Thành càng thêm linh hoạt, cũng càng thêm kích động...
“Xuân Phương, phương t.h.u.ố.c em chép ? Có thể cho xem ???”
“Anh Thành... Em... Em... Anh...”
Lan Xuân Phương chút ngượng ngùng cúi đầu. Mạnh Thành thấy Lan Xuân Phương ấp a ấp úng thì chút vui, nhưng nghĩ đến việc cô đang nắm giữ phương t.h.u.ố.c trong tay, nén tính khí xuống, ôn tồn : “Xuân Phương, vấn đề gì ? Hay là em chuyện gì ? Cứ với Thành, hai quan hệ thế , em còn gì ngại ngùng nữa?”