“Nói mấy lời đó ích gì? Con các từng chịu khổ, các còn tưởng đó là chuyện ? Các thể ở bên chúng nó đến già ? Chờ các từng một xuống mồ, đám trẻ từng chịu khổ mới thật sự gọi là khổ đấy. Nói chừng cuối cùng đều xuống mồ cùng các , mà còn là vì đói c.h.ế.t. Kỹ năng sinh tồn một cái cũng , các thể trông chờ chúng nó làm gì?
Trộm? Cướp?
Hai tội danh cái nào nhẹ? Chuẩn để chúng nó đều sống trong đồn công an hết ?
Tư tưởng gì hả, các đấy, thật sự cho rằng đây là chuyện ?
Chuyện thông báo cho các , chứ thương lượng. Các đồng ý cũng , ai đồng ý sẽ đưa đó đến đồn công an. Tôi tin, công an giúp giáo d.ụ.c mà còn giáo d.ụ.c ?”
Mấy im lặng...
Họ nên gì, đều đại đội trưởng đúng, nhưng thật sự con chịu khổ, họ nỡ. nếu chịu khổ, đại đội trưởng quyết tâm đưa chúng đồn công an...
Phải làm đây? Chọn thế nào đây?
“Được , , đều mang về . Lát nữa sẽ báo tiền thống kê cho nhà các , đến lúc đó các chuẩn trả tiền là . Còn về tổn thất của Vệ sinh sở, trong lòng cứ liệu , con sẽ nhỏ .”
Mấy đến đây, đều thấp thỏm dẫn con về.
Không họ nghĩ đến việc làm loạn, thậm chí họ còn đưa cả già đến, chỉ nghĩ nếu đại đội trưởng đồng ý cho họ đưa con về, đến lúc đó sẽ làm ầm lên một trận.
Kết quả thì , già cũng tác dụng, làm loạn một hồi chừng đại đội trưởng sẽ trực tiếp đưa đồn công an, họ cũng dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chỉ một lát , văn phòng ban đại đội cuối cùng cũng yên tĩnh . Đại đội trưởng thở dài một , đó đột nhiên uống một ngụm .
“Ông xem, đây là chuyện gì thế .”
“Đây gọi là chuyện gì? Tôi thấy . Trước đây ông luôn xử lý chúng nó mà tìm cơ hội , bây giờ cơ hội đến , ông còn lo gì nữa?”
“Tôi thể lo ? Ông biện pháp ? Chẳng lẽ thật sự cử quất chúng nó ?”
“Cây non uốn thẳng... Cứ quất , bảo Đại Tráng quất chừng mực, , quất hai ngày là chúng nó ngoan ngoãn ngay.”
“Ông chắc chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-khong-gian-kieu-tri-thuc-ga-nham-thao-han-ai-ngo-ga-dung-dai-lao/chuong-404.html.]
“Hay là quất ông thử xem đau ?”
“...”
Bí thư chi bộ Mạnh thản nhiên vẻ mặt đen sì của đại đội trưởng, đó ung dung uống , ẩn sâu công và danh...
Những còn chủ ý là do Bí thư chi bộ Mạnh nghĩ !!!!
Rất nhanh, tổn thất của các nhà tính toán xong, ngay cả Vệ sinh sở cũng cùng nộp lên.
Vệ sinh sở tuy d.ư.ợ.c liệu hư hại, nhưng nhiều t.h.u.ố.c viên làm bẩn, hơn nữa nắp mở, để ngoài khí quá lâu, d.ư.ợ.c hiệu cũng bay hết.
Chắc chắn là thể dùng , phần tổn thất tính hơn một trăm đồng, cộng thêm d.ư.ợ.c liệu trong sân phơi khô đều đám hoảng loạn chất lên xe, lúc chất lên cẩn thận va đập, gãy nát...
Phần cũng hai mươi mấy đồng.
Ngoài còn làm chậm trễ công việc của nửa ngày, đại đội trưởng tính mười đồng.
Cho nên tổn thất của Vệ sinh sở định là 130 đồng.
Còn các nhà khác đều là rau củ trong vườn, lương thực trong nhà, tổng cộng tính cũng một trăm đồng.
Tổng cộng 230 đồng, chia đều cho năm nhà, mỗi nhà là hơn bốn mươi đồng.
Khi đại đội trưởng báo con cho các nhà, đàn ông trong nhà túm lấy cây chổi thật sự bắt đầu quất, quất mắng.
Đại đội trưởng cũng quản, đây dạy dỗ cho , bài học mới hiểu tầm quan trọng của việc giáo dục, bây giờ tuy muộn, nhưng cũng còn sớm...
Trong phút chốc, mấy nhà tiếng kêu la oán thán vang khắp nơi...
Ngày hôm , năm ngoan ngoãn mặt ghi công điểm, mặt đều vết bầm, rụt rè đó nhỏ giọng với ghi công điểm là làm việc.
Người ghi công điểm hôm qua nhận lệnh của đại đội trưởng, cũng lấy làm lạ, vô cùng bình tĩnh phân cho họ những công việc nặng nhọc như gánh phân, gánh nước, đó mỗi phía đều một của đội dân binh theo, trong tay còn cầm một cây roi đen...
Dù thì, hiệu quả , nhưng hiện tại xem thật sự kinh hãi...
Lâm Thanh Hòa bên dọn dẹp xong d.ư.ợ.c liệu ở Vệ sinh sở, liền tìm đại đội trưởng xin giấy giới thiệu chuẩn đến chỗ Khổng Ngọc Ngang mua một ít d.ư.ợ.c liệu thiếu hụt để bổ sung.