Sáng sớm thức dậy, Thẩm Lương Bình vốn đang ôm trong lòng, bỗng nhiên vợ "bỏ rơi", thế cho nên cả buổi sáng gương mặt cứ căng như dây đàn.
Nhìn ai cũng giữ nguyên một biểu cảm hầm hầm, khiến còn tưởng về để tìm ai báo thù. Ai nấy đều sợ hãi đường vòng tránh xa Thẩm Lương Bình, chẳng ai dám lên tiếng bắt chuyện.
Cuối cùng vẫn là Đại đội trưởng chặn Thẩm Lương Bình , tức giận trừng mắt một cái, hỏi câu hỏi mà đều thắc mắc...
"Sao về ?"
"Có hai ngày nghỉ."
"Hả? Có hai ngày nghỉ mà cũng chạy về?"
"Sao? Nhớ vợ ?"
Câu trả lời "nhớ vợ" đầy lý lẽ hùng hồn như , Đại đội trưởng đúng là đầu tiên , khóe miệng khỏi giật giật.
"Cậu đấy, ngày nào cũng thế, tém tém một chút hả."
"Tôi nhớ vợ thì cần gì tém tém."
"Hai kết hôn ? Đừng suốt ngày vợ ơi vợ ."
Thẩm Lương Bình im lặng, càng nghĩ càng thấy bực .
"Được , , mau , thấy là thấy phiền."
"Vậy đây."
Anh xoay định thẳng, chút do dự, làm Đại đội trưởng tức đến mức suýt giậm chân đánh, nhưng nghĩ đang ở ngoài đường nên đành thôi.
Thẩm Lương Bình vốn định đến trạm y tế tìm đối tượng của , kết quả nửa đường thì đột nhiên một bóng lao chặn đường.
"Lão tam..."
"Bà tìm làm gì?"
"Lão tam... ... chuyện với , ..."
"Có chuyện gì thì thẳng, nhiều thời gian cho bà ."
"Được, . Lão tam, là... là chuyện của thằng tư. Cậu xem thể giúp nó một chút, để nó làm việc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-khong-gian-kieu-tri-thuc-ga-nham-thao-han-ai-ngo-ga-dung-dai-lao/chuong-370-manh-moi-ve-me-ruot.html.]
"Bà cụ Thẩm, bà nhầm đấy? Cầu mà cầu đến chỗ , bà nghĩ quá nhỉ?"
"Không , lão tam. Cậu... giúp công . Tôi ... một chuyện cho , là... là về thế của ."
"Ồ? Vậy bà thử xem."
Thẩm Lương Bình cũng tính toán sẽ điều gì hữu ích từ miệng bà cụ Thẩm, cho nên vẻ mặt chút lơ đễnh.
"Lão tam... Cậu là do nhặt . Lúc thấy một ném ở con ngõ nhỏ cạnh bệnh viện. Người đó còn lẩm bẩm cái gì mà vứt bỏ, con ruột, mệnh , còn chữ 'mẫu ' các kiểu. Lúc trốn ở xa, cũng rõ lắm, cho nên... xem chuyện ..."
Nghe bà cụ Thẩm , Thẩm Lương Bình liên tưởng đến những chuyện xảy đó, còn gì mà rõ nữa? Nghĩ đến việc năm đó thất lạc, quả thực liên quan đến ruột ...
"Tôi ."
"Lão tam, hận . Cậu xem... cũng quấy rầy nữa. Cậu... nể mặt ai thì nể mặt điểm , giúp thằng tư , ?"
"Bà cụ Thẩm, đây là cuối cùng giúp bà, vì những lời bà . Tôi hy vọng bà đừng xuất hiện mặt nữa. Đến lúc đó thằng tư nhà họ Thẩm , cũng dám đảm bảo ."
"Phải , , . Sau nhất định lượn lờ mặt nữa."
Bà cụ Thẩm thực sự sợ hãi. Từ Thẩm Lương Bình dọa cho một trận, bà vẫn luôn ru rú trong nhà. Nếu thằng tư và thằng cả ngày nào cũng đ.á.n.h , đ.á.n.h đến mức bà mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, thì bà cũng sẽ xuất hiện mặt Thẩm Lương Bình.
Bà thực sự hết cách . Từ khi thằng tư nhà máy sa thải, nó cứ ở lì trong nhà, việc làm, vợ lấy, ăn uống đều dựa bà . Hơn nữa bà đang ở nhờ nhà thằng cả, đây chẳng là gián tiếp ăn bám nhà thằng cả ?
Thằng cả thể chịu ? Với cái tính toán chi li đầy tâm cơ của thằng cả, tự nhiên dung chứa nổi thằng tư.
Trong nhà ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa. Thời gian qua chỉ lo cãi , chẳng ai kiếm công điểm. Mắt thấy sắp sang tháng tám , nếu kiếm công điểm thì mùa đông lấy gì mà ăn?
Bà cụ lo sốt vó, miệng mọc mấy nốt nhiệt.
Sáng nay cửa Thẩm Lương Bình về, bà liền nghĩ đến việc thằng tư Thẩm Lương Bình làm cho mất việc, thì nhất định cách đưa nó .
Cho nên bà mới tung tăng chạy tới chặn đường.
Cũng may là bà cụ nắm chắc trong tay manh mối về thế của Thẩm Lương Bình, nếu cũng sẽ dễ dàng đồng ý chuyện .
Đạt mục đích, bà cụ Thẩm tự nhiên dám nán lâu, vội vàng chạy về báo tin cho thằng tư nhà ...
Còn Thẩm Lương Bình thì tiếp tục về phía trạm y tế tìm vợ.
Hừm, bà già chặn đường, nhận cái tin tức , là lý do chính đáng để tìm vợ yêu cầu chút an ủi nhỉ?