Lần để cảm ơn thím Từ, bát mì rưới đầy tương thịt.
Thím Từ cũng khách sáo, lát nữa bà còn sang nhà chị gái báo tin vui, bèn bưng bát húp một ngụm nước dùng, đợi ăn một nửa thì phát hiện bên lót hai quả trứng chần.
"Thế lãng phí quá, một bà già cần gì ăn nhiều đồ thế ."
"Cô , đợi đến ngày nghỉ, cô và chú sang nhà cháu ăn cơm, lúc đó cháu bảo vợ cháu mua thêm ít thịt, mua thêm cái móng giò, chúng uống vài ly thật ."
"Được." Thím Từ cũng từ chối, bà và trai đều lớn tuổi , ở bên ăn bữa nào bữa nấy, đến lúc đó bà sẽ mang ít trứng gà và thịt sang góp thêm món.
Thím Từ ăn xong mì cũng ở lâu, định sang nhà chị gái ngay.
Dù chỉ cách hai ba con hẻm, cháu trai bà vẫn yên tâm để bà một , bèn cầm đèn pin đưa bà , đưa bà về tận nhà.
Cháu trai thím Từ đưa đến tận cửa nhà , nhà chào hỏi chú Từ một tiếng cũng tiện, nhà thấy hai em họ cũng ở đó, lượt chào hỏi , nhưng nhà họ Từ hứng thú cao, chỉ gật đầu lấy lệ.
"Chú , ngày nghỉ sang nhà cháu uống rượu nhé, lúc đó cháu bảo Bằng Vân mua mấy món ngon, lâu chúng uống rượu cùng ."
Chú Từ nén cơn giận đối với thím Từ, lên giọng dạy bảo: "Chẳng nhân dịp lễ tết gì, bày đặt mời khách thế? Điều kiện nhà cháu cũng chẳng khá giả gì, già trẻ, thằng Bằng Vân sang năm nghiệp xuống nông thôn , cháu để dành ít tiền phiếu cho nó mang xuống đó, nếu là khổ lắm đấy."
"Chú , Bằng Vân nhà cháu hôm nay Đại học Phụ thuộc Hoa Nhất chọn , nó xuống nông thôn nữa!"
Chú Từ: "Được chọn ? Chẳng bảo đều trượt hết ?"
"Được chọn ạ, nãy cô đích sang nhà cháu đấy."
Thím Từ nhận thấy sắc mặt chú Từ , bèn giục cháu trai về : "Cháu ngày mai còn làm sớm, mau về ."
"Vậy cháu xin phép về ạ, chú cô nhớ ngày nghỉ sang sớm nhé."
Đợi cháu trai thím Từ , chú Từ nhịn nữa, đập mạnh chén xuống bàn: "Cốc Tiểu Mạch, rốt cuộc là thế nào? Chẳng bảo đều trúng ? Sao nhà họ Cốc các bà trúng, mà bốn nhà họ Từ chúng chẳng lấy một chọn."
Thím Từ lạnh, kể hành vi "đánh gia cướp của" của hai cô con dâu quý hóa: "Tôi đối xử với nhà họ Từ các ông đủ chứ? Hai cô con dâu quý hóa của ông định tay đ.á.n.h mặt bao nhiêu , mà thằng cháu họ của ông cứ trơ đó, còn trách lo việc cho chúng, hận thể để đánh."
Thằng hai nhỏ giọng lầm bầm: "Thì cũng tại đ.á.n.h vợ con ."
"Nó mở miệng là gọi mụ già c.h.ế.t tiệt, nó đáng đ.á.n.h ? Tôi đẻ , nuôi lớn, là để cưới một con đàn bà về chỉ tận mặt mắng thế hả?! Đừng vợ , ngay cả mà còn chuyện với kiểu đó, cũng tát luôn đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-521-mi-tuong-thit-va-cuoc-noi-day-cua-thim-tu.html.]
Thằng hai hậm hực im miệng, ngày mai mà mang cái dấu tay mặt làm thì sẽ cho thối mũi.
Chú Từ cũng mắng c.h.ử.i con trai thậm tệ: "Một con đàn bà ăn của mày dùng của mày mà mày còn quản nổi! Nuôi chúng mày tác dụng gì, đồ mất mặt!"
Thằng ba: "Vợ con đ.á.n.h bỏ về nhà ngoại , bên đó bảo sang đón họ mới chịu về."
"Thích về thì về, về thì thôi, đón."
Thằng ba: "Mẹ đón, trong nhà chẳng ai nấu cơm giặt giũ trông con, thì chúng con dọn hết sang đây để làm cho chúng con."
Thím Từ gằn: "Các định ăn vạ đấy ?"
Chú Từ khó khăn lắm mới mấy ngày yên tĩnh, đương nhiên những ngày ồn ào rắc rối đây, hơn nữa việc thím Từ thiên vị nhà ngoại cũng khiến ông khó chịu, ông ý định dạy cho thím Từ một bài học.
"Ngày mai bà đón về ."
Thím Từ cứ ngỡ nhầm: "Chúng nó mắng , mà ông bắt hạ đón? Ông , mà sang nhà chúng nó, sẽ làm khó thế nào, sẽ cho sắc mặt ?"
Chú Từ: "Bà tay là bà sai ."
Thím Từ tức đến mức tìm quanh quất đồ đạc, vớ ngay cái chổi quét nhà quất thẳng mặt chú Từ. "Mụ già cứ tay đấy thì , đối với cái loại não để trưng cho như các ông, đ.á.n.h các ông thì thật với bản !
Tôi xem như thấu , thể những đứa con vong ơn bội nghĩa thế , hóa là do cái gốc hỏng , chúng nó đều giống hệt ông, cái ngày sống nổi nữa , mụ già hầu hạ nữa!"
Thím Từ tay nặng để trừng trị chú Từ, mặt chú Từ quất hai phát đau rát, ông ôm mặt bảo con trai giằng cái chổi xuống, nhưng hai đứa con quý hóa của ông sợ ăn đòn nên trốn xa tít tắp.
Thím Từ đ.á.n.h mệt liền vứt chổi sang một bên, phòng thu dọn một bọc quần áo bỏ .
"Bố, bỏ nhà ."
"Kệ bà ! Ăn của tao, dùng của tao, còn dám đ.á.n.h tao, cứ để bà ngoài cho khinh khi. Một đứa con gái gả mấy chục năm, còn tưởng nhà ngoại chỗ dung chắc."
Chú Từ tức c.h.ế.t, tức vì mụ già đột nhiên phát điên, tức vì hai thằng con sợ đòn mà trốn biệt.
"Chúng mày cũng cút hết ! Chẳng đứa nào hồn cả, cả đời thấy đàn bà chắc? Một con đàn bà mà coi như báu vật, vợ chúng mày về thì thôi, ngày mai làm thủ tục ly hôn luôn, ngày tao giới thiệu đối tượng khác cho! Thiếu ai mà chẳng sống nổi!"
Chú Từ thấy bên ngoài nhà nườm nượp, hàng xóm láng giềng đều đang nghé đầu hóng hớt. Ông làm đại gia quản sự bao nhiêu năm nay, hòa giải mâu thuẫn nhà khác, ngờ hôm nay nhà để xem trò !