Thập niên 70: Bị đuổi ra cửa, ta bước thẳng vào quân khu - Chương 491

Cập nhật lúc: 2026-01-24 00:34:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Rất , vặn, mau , mặc cái ." Cô lôi một chiếc áo sơ mi cộc tay màu trắng, kiểu dáng khác gì bên ngoài thấy, khác biệt là chất vải đặc biệt mát mẻ.

"Chiếc sơ mi cháu tìm lâu mới thấy, quần áo bên Cảng Thành đa phần lòe loẹt, hợp với bên , cháu bèn tìm chiếc đơn giản , nhưng chất vải cực kỳ thoải mái, ông mặc cái ."

Lão Cổ nhận lấy áo sơ mi, hí hửng .

Một cái vali lớn của cô là quần áo, mỗi đều phần, của Tề Mặc Nam cô cũng mua, lúc soạn cùng luôn, đợi lát nữa qua thì đưa cho .

Nghĩ đến sư phụ và sư tổ hiện tại đều quần áo để mặc, Tống Vân tìm trong những món đồ tồn kho trong ô chứa đồ hai bộ áo sơ mi và quần dài phù hợp với họ, lấy để sang một bên.

Lão Cổ áo sơ mi mới , đúng là vì lụa, Lão Cổ mặc hàng cao cấp , lập tức khí chất cũng khác hẳn, chút phong thái của mấy ông chủ nhà giàu trong phim Hương Cảng .

"Vải gì thế ? Mát thật đấy." Lão Cổ sướng rơn , hận thể giống mấy bà cô, mặc áo mới lượn lờ bên ngoài ba năm vòng, để đều thấy áo mới Tiểu Vân mang từ Cảng Thành về cho ông.

"Cháu cũng vải gì, chỉ là sờ thấy thoải mái, cảm giác sẽ mát mẻ nên mua thôi. Tề Mặc Nam và ba cháu đều đấy, T.ử Dịch cũng ." Cô chỉ chỉ đống quần áo nhỏ soạn .

Lão Cổ hừ : "Mua cho ba cháu và T.ử Dịch thì cũng thôi , dựa mà mua cho thằng nhóc Tề Mặc Nam . Ta cho cháu , con gái con đứa phép chủ động dán lấy đàn ông, đừng để mấy gã đàn ông thối tha tưởng ngon lành lắm, cháu thì sống nổi."

Tống Vân ông chọc : "Ông nghĩ nhiều , Tề Mặc Nam đưa hết tiền của cho cháu , nhờ cháu mua giúp đấy."

Tiền đưa hết cho cô là thật, nhờ cô mua giúp là giả.

Tiền của Tề Mặc Nam, bất kể là tiền lương tiền thưởng, phỏng chừng tuyệt đại bộ phận đều để ở chỗ cô, chắc chẳng bao nhiêu tiền.

Lão Cổ lời , lông mày mới giãn : "Thế còn tạm , coi như thằng nhóc đó hiểu chuyện."

Tống Vân tiếp tục sắp xếp đồ đạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-491.html.]

Ngoài một vali quần áo, vali còn là những thứ chuyên mua để làm quà biếu, nào là kem dưỡng da bôi mặt bôi tay, khăn quàng cổ màu sắc tươi sáng, kẹo sữa bánh quy sô cô la mà trẻ con thích ăn, điểm tâm hoa quả khô đặc sản Cảng Thành, t.h.u.ố.c lá và rượu tự nhiên cũng thể thiếu.

Tống Vân lấy cho Lão Cổ hai chai rượu và một cây t.h.u.ố.c lá, để ông tự cất giữ, rượu thể tự uống, t.h.u.ố.c lá thể giữ xé lẻ để biếu hoặc đáp lễ .

Lần về thôn Thanh Hà, ngoài quà cho ba bọn họ, còn mang chút quà cho chú Lưu và trong thôn. Cô kiểm kê đồ đạc trong vali, len lén lấy thêm một ít từ trong ô chứa đồ bổ sung , tính toán thấy hòm hòm mới cất đồ .

Hai ngày nay cũng thỉnh thoảng mấy chị mấy thím quen đến thăm cô, mang quà đến, cô cũng đều đáp lễ, hoặc là một hộp kem dưỡng da tay, hoặc là một hộp kem dưỡng ẩm, nhà trẻ con thì cho thêm ít bánh quy kẹo ngọt.

Hứa Thục Hoa là đầu tiên đến thăm cô, mang theo hoa quả và đồ hộp, kéo cô chuyện hồi lâu. Lúc về Tống Vân đưa cho cô kem dưỡng ẩm và kem dưỡng da tay cộng thêm một chiếc khăn quàng cổ bằng len cashmere, lấy cho Tinh Bảo một hộp sô cô la, ngoài còn nhờ cô mang cho dì Thái một chiếc khăn quàng cổ len cashmere màu sắc trầm hơn một chút.

Hứa Thục Hoa từng thấy đồ vật nào bao bì tinh xảo như , dám nhận, cảm thấy quá quý giá.

Tống Vân : "Mấy hạt giống chị cho em mới là thực sự quý giá, mấy thứ so với đống hạt giống đó thì chẳng tính là gì cả."

Hứa Thục Hoa đành nhận lấy: "Mấy hạt giống đó vốn dĩ chị định mang đến cho ba chị, đường gặp bọn em, cảm thấy em thích hợp làm chủ nhân của đống hạt giống đó hơn nên mới tự quyết định đưa cho em. Ba chị cũng khen chị làm đúng, chị từng nghĩ đổi lấy thù lao gì cả."

"Em , mấy thứ chị đừng quan tâm giá trị gì cả, chỉ là tấm lòng của em thôi, chị mà nhận tức là chê tấm lòng của em đấy."

Hứa Thục Hoa đành nhận lấy, thấp thỏm bất an trở về nhà, mang đồ cho cha luôn chính trực liêm khiết xem, nghĩ rằng cha sẽ trách mắng .

Nào ngờ, câu đầu tiên của cha cô là: "Chỉ quà của các con? Không của ba ?"

"Hả?" Hứa Thục Hoa ngơ ngác.

Ngày hôm Sư trưởng Hứa nhận báo cáo do Tống Vân , cô biên soạn tất cả hành động khi thâm nhập Cảng Thành thành văn bản báo cáo. Tất nhiên cũng nhấn mạnh việc chi tiêu của cô ở Cảng Thành, cô sẽ làm hùng vô danh, hơn nữa tiền đó là tiền của , thể để cô vì quốc gia mà tiêu tiền của , quốc gia còn vì tiền mà trừng phạt , chuyện thông.

Về phần bản báo cáo cuối cùng thể gây hiệu ứng gì, cô mặc kệ , xem phản ứng của cấp tính.

Loading...