Thập niên 70: Bị đuổi ra cửa, ta bước thẳng vào quân khu - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:18:52
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nửa bát cháo xuống bụng, cảm giác hư khó chịu trong lục phủ ngũ tạng biến mất, ngay cả sự mệt mỏi cơ thể cũng giảm đáng kể, cả phảng phất nhẹ nhàng hơn nhiều.

Tề lão thậm chí cảm thấy đau đớn ở chân cũng phần thuyên giảm, cũng là tác dụng tâm lý .

Đêm nay là kể từ khi đến đây, đầu tiên họ một giấc ngủ ngon.

Cũng ngủ ngon giấc còn Tống Vân. Từ khi xuyên đến đây, tin tức của cha , cô từng ngủ một giấc an . Hôm nay cuối cùng cũng gặp bọn họ, tình huống tuy lắm nhưng ít nhất vẫn còn sống, cô cuối cùng cũng thể an tâm. Có cô ở đây, bọn họ sẽ ngày càng lên.

Tống Vân đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức lúc 6 giờ. Cô bỏ 28 đồng mua một chiếc đồng hồ báo thức cơ học hai chuông hiệu Kim Kê ở cửa hàng bách hóa Kinh Thị. Là đến từ đời , đồng hồ báo thức là một phần thể thiếu trong cuộc sống, dù đắt cô cũng sẽ mua.

Sau khi rời giường, kịp rửa mặt đ.á.n.h răng, cô nhóm bếp dã chiến lên , đổ hết nước còn trong phích niêu đất, lấy một nắm mì sợi .

Tống T.ử Dịch dụi mắt . Tống Vân thấy tỉnh liền đưa hai cái phích nước nóng cho Tống T.ử Dịch: "T.ử Dịch, em còn nhớ đường đến nhà chú Lưu ?"

Tống T.ử Dịch gật đầu: "Em nhớ ạ."

"Vậy em mau một chuyến, trả cái phích nước màu xanh lục cho họ. Cái phích màu đỏ là của chúng , tiện thể xin nhà họ một phích nước đầy mang về nhé."

Căn nhà hoang giếng nước nhưng đáng tiếc bỏ hoang. Lát nữa làm cô với Đội trưởng Lưu một tiếng, nhờ ông tìm chuyên đào giếng tới khơi giếng. Giếng nước ở đầu thôn cách chỗ cô quá xa, một chút cũng tiện, vẫn là trong nhà giếng nước mới .

Hơn nữa gánh nước thùng, lu, cô hiện tại cái gì cũng , đồ thể đựng nước chỉ chậu tráng men và phích nước nóng.

Có thể giúp đỡ chị gái, T.ử Dịch vui vẻ, cầm phích nước chạy ngay. Quãng đường về về mất mười phút, bé chỉ mất tám phút , còn xin một phích nước đầy từ nhà họ Lưu.

"Chạy nhanh đấy nhỉ." Tống Vân nhận lấy phích nước, nhéo nhéo khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của Tống T.ử Dịch, "Mau đ.á.n.h răng rửa mặt , mì sắp ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-35.html.]

Mì sợi chín nhanh, trứng gà, thịt hun khói rau xanh, chỉ là mì nước trong, cũng may Tống Vân đó mua ít gia vị, muối và dầu mè trộn cũng thơm.

Hai chị em rửa mặt đ.á.n.h răng xong, nhanh chóng ăn hết bát mì nước trong, dùng niêu đất đun sôi nước giếng xin , đổ hai cái bi đông quân dụng kiểu 65 màu xanh lục. Một cái là đồ phát cho thanh niên trí thức, một cái là cô mua ở Kinh Thị với giá 7 đồng. Lúc làm thanh niên trí thức sẽ phát bi đông nên cô mua hai cái, hiện tại trong ô chứa đồ của hệ thống vẫn còn một cái.

7 giờ, Tống Vân tới sân phơi lúa. Những đến sớm nhận nhiệm vụ và lấy nông cụ để làm. Mặc dù đạp đúng thời gian quy định mà đến, Tống Vân vẫn đến muộn nhất trong nhóm thanh niên trí thức. Những mới đến ngày hôm qua vẫn thấy bóng dáng ai, ngay cả vài cũ cũng tới, các thôn dân dường như quá quen với việc .

Đội trưởng Lưu thấy chị em Tống Vân, lập tức vẫy tay gọi: "Tống thanh niên, cô đây."

Tống Vân dắt Tống T.ử Dịch tiến lên, tới gần Đội trưởng Lưu lớn: "Tống thanh niên, bệnh của cô vẫn khỏi hẳn ? Hôm nay cô cùng Phương Phương cắt cỏ heo ."

Tống Vân vội vàng đáp lời: "Vâng, cảm ơn Đội trưởng."

Lưu Phương Phương đợi sẵn từ lâu, cha xong, cô liền chạy đến nắm tay Tống Vân: "Đi thôi, em dẫn chị lấy sọt và liềm."

Dụng cụ đều để ở phòng chứa đồ của đại đội, Lưu Phương Phương thành thạo chọn hai cây liềm khá bén, lấy hai cái sọt phù hợp với vóc dáng của hai , còn lấy thêm một cái giỏ tre nhỏ cho Tống T.ử Dịch để bé đeo cho vui.

Tống T.ử Dịch đầu tiên đeo loại giỏ tre , cảm thấy mới lạ, hớn hở theo chị gái cắt cỏ heo.

Tống Vân nhận tất cả các loại thảo d.ư.ợ.c mọc trong rừng sâu, nhưng rành về các loại cỏ cho lợn cỏ cho bò. May mắn Lưu Phương Phương là một " thầy" giỏi, chẳng mấy chốc dạy cô nhận hết các loại cỏ mà lợn thể ăn , gọi chung là cỏ heo.

Tống T.ử Dịch bên cạnh cũng học theo, nhận diện hết các loại cỏ heo.

Sau đó, Tống Vân đề nghị chia hành động để sớm thành nhiệm vụ. Lưu Phương Phương tự nhiên đồng ý, dặn dò vài điều cần lưu ý tách khỏi hai chị em.

Tống Vân dẫn Tống T.ử Dịch cắt cỏ quanh bìa rừng một lúc, khi xác định xung quanh , cô lập tức dẫn em trai lẻn trong núi.

Loading...