Ngủ đến một giờ sáng thì Tống Vân tỉnh , tuy vẫn ngủ tiếp nhưng cô vẫn rời giường xem Tiến sĩ Sầm một chút, thấy ông vẫn đang ngủ, bèn hỏi chiến sĩ trông coi: "Vẫn tỉnh ?"
Chiến sĩ nhỏ giọng : "Tỉnh một , ăn chút cháo, chuyện với một lúc, đó ngủ ."
Tống Vân gật đầu, xác nhận nhiệt độ cơ thể và mạch đập đều bình thường, dịch truyền cũng truyền xong, nước tiểu ống dẫn lưu thải cũng biến thành màu sắc bình thường, thứ đều đang phát triển theo hướng .
"Được, vất vả cho , về đây, việc gì thì gọi ngay, đừng sợ phiền." Tống Vân .
Chiến sĩ vội : "Tôi vất vả, bác sĩ Tống cô mới vất vả, cô mau nghỉ ngơi , ở đây giao cho là ."
Từ lúc Tống Vân phong trần mệt mỏi chạy tới bệnh viện, mỗi việc cô làm, mỗi câu cô , đều ở trong mắt, ở trong tai, trong lòng vô cùng khâm phục bản lĩnh và phẩm đức của Tống Vân, dù đối phương chỉ là một cô gái trẻ.
Tống Vân từ phòng bệnh Tiến sĩ Sầm trở về phòng bệnh đơn ở, nhanh ngủ , mãi cho đến khi cửa phòng đập rầm rầm, cô giật tỉnh giấc, dậy liếc đồng hồ, bốn giờ sáng.
Giờ thể là lúc ngủ ngon nhất, chẳng lẽ bên phía Tiến sĩ Sầm xảy chuyện?
Tống Vân lập tức xuống giường, cầm áo bông mặc, khi mở cửa, thấy chiến sĩ chăm sóc Tiến sĩ Sầm, mà là một nữ y tá lạ mặt.
Nữ y tá thấy Tống Vân cũng sửng sốt một chút, tưởng nhầm, lùi một bước phòng bệnh, sai mà, chính là phòng 9: "Tôi tìm bác sĩ Tống." Nữ y tá .
Tống Vân mặc áo bông xong: "Tôi đây, việc gì?"
Nữ y tá trừng lớn mắt: "Cô chính là? Lão Đông y bác sĩ Tống hôm nay tới bệnh viện quân khu?"
Tống Vân nhanh nhẹn cài cúc áo: "Tôi là Đông y, nhưng lão Đông y, tìm rốt cuộc việc gì?"
Nữ y tá thậm chí từ bỏ ý định còn thò đầu trong phòng bệnh một cái, trong phòng bệnh còn ai khác, chẳng lẽ thật sự là cô gái trẻ mắt ?
"Là thế , ở khoa Cấp cứu, một bệnh nhân thương vỡ đầu, m.á.u chảy ngừng, các phương pháp cầm m.á.u của bệnh viện đều cầm , bác sĩ Cổ bảo đến gọi cô, cô lẽ cách giúp bệnh nhân cầm máu."
Tống Vân hiểu, bác sĩ Cổ chẳng là lão Đông y ban ngày .
"Đợi một chút." Cô xoay về phòng bệnh, lấy hòm t.h.u.ố.c từ trong vali da đeo lên, cùng nữ y tá rảo bước rời .
Khoa Cấp cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-210.html.]
Triệu Lan Hoa mặt trắng bệch giường bệnh phòng cấp cứu, trán thủng một lỗ, bác sĩ đang dùng bông cầm m.á.u cho bà , đáng tiếc tác dụng lớn, m.á.u tươi vẫn ngừng trào , cứ tiếp tục như thì .
Cố tình bác sĩ ngoại khoa giỏi cầm m.á.u hôm nay ngã đau chân, nhất thời tới kịp, lão Cổ tuy thuật châm cứu cũng tạm , nhưng đạt tới trình độ thể dùng châm cứu cầm máu, điều ông nhớ tới Tống Vân, bèn bảo y tá nhỏ khoa Cấp cứu gọi , nào ngờ y tá nhỏ nhầm, tưởng Tống Vân cũng là lão Đông y.
Tống Trân Trân bên giường bệnh lóc nỉ non, ồn ào khiến đau đầu, nhưng chẳng thấy mặt cô giọt nước mắt nào, kẻ ngốc cũng cô đang giả .
136: Tra nam xứng tiện nữ
"Bác sĩ, cầu xin ông cứu chồng với, hôm qua bà mới tới quân khu, một ngày phúc cũng hưởng , bà thể c.h.ế.t ! Tôi và Kiến Nghiệp còn kịp hiếu thuận với bà mà."
Tống Vân tới cửa phòng cấp cứu thấy câu , giọng quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc, chẳng cần mặt, trực tiếp thể xác nhận chủ nhân của giọng là ai.
là oan gia ngõ hẹp.
Khoan , Kiến Nghiệp trong miệng cô nãy, sẽ là Đinh Kiến Nghiệp đấy chứ!
Ha ha, tra nam xứng tiện nữ, tuyệt phối!
Tống Vân theo y tá phòng cấp cứu, cũng thèm Tống Trân Trân đang quỳ mặt đất lóc nỉ non một cái, thẳng tới bên giường bệnh.
Lão Cổ thấy Tống Vân, mắt liền sáng rực lên, xoa tay tới: "Tiểu Tống, cháu châm pháp cầm m.á.u đúng ?"
Tống Vân gật đầu: "Biết."
Mắt lão Cổ càng sáng hơn: "Vậy, tiện..." Tuy khó mở miệng, nhưng da mặt ông dày, vẫn : "Có tiện xem một chút ?"
Tống Vân liếc lão Cổ, buồn : "Cháu tiện thì ông sẽ ?"
Đi thì sẽ , nhưng sẽ khó chịu, khó chịu đến mức mất ăn mất ngủ.
Tống Vân vốn cũng chỉ là thuận miệng mà định đòi đáp án của ông, tiếp đó liền : "Muốn xem thì xem , thêm một học , đối với chúng đối với xã hội đều lợi."
Lão Cổ vô cùng cảm động, tư tưởng , giác ngộ , dù lão Cổ ông ... là .
Tống Vân rõ mặt vỡ đầu chảy m.á.u giường bệnh, ai khác, chính là chồng hụt Triệu Lan Hoa mà cô từng gặp một ở Bắc Kinh, ruột của Đinh Kiến Nghiệp.
Thật ngờ, với cái kiểu mắt mọc đỉnh đầu như Triệu Lan Hoa, mà ưng Tống Trân Trân? Lúc Đinh Kiến Nghiệp đính hôn với nguyên chủ, Triệu Lan Hoa đồng ý, cảm thấy con trai bà giỏi nhất thế gian, con gái thủ trưởng mới xứng với con trai bà , làm thể để mắt đến con gái của công nhân nhà máy dệt nhỏ bé.