"Cũng chắc, là họ hàng thì ? Hàn Tần chẳng đang qua khá gần gũi với Lương Ngọc ? Dạo còn đồn hai họ đang tìm hiểu đấy."
Hai đang thì thầm to nhỏ, bỗng một bàn tay vỗ lưng phụ nữ tóc ngắn: "Đang thì thầm cái gì đấy?"
Hai giật , đầu thấy là Lương Ngọc, sắc mặt liền trở nên kỳ quái.
"Các cô làm vẻ mặt gì thế ? Có chuyện gì giấu ?"
Dù cũng là đồng nghiệp làm việc cùng , tình cảm vẫn , hai bèn kể chuyện Hàn Tần nhờ chăm sóc cô gái ở giường 5.
Lương Ngọc xong chuyện , : "Hầy, tưởng chuyện gì, đó là mà chiến hữu của Hàn Tần nhờ trông nom, hôm nay bọn họ mới gặp đầu thôi, các cô đừng lung tung."
Người phụ nữ tóc ngắn , mặt lộ nụ đầy ẩn ý: "Ái chà, cô rõ thế? Có tình huống gì mà bọn ?"
Má Lương Ngọc ửng hồng, thẹn thùng trừng mắt họ một cái: "Thôi thôi , rảnh rỗi quá ? Lát nữa chị Lưu qua thấy các cô trốn việc ở đây thì cứ liệu mà kiểm điểm."
Ba đang trêu đùa thì thấy chị Lưu vẻ mặt nghiêm túc từ xa tới, ba thấy từ xa liền vội vàng tản , ai làm việc nấy.
Chị Lưu là tổ trưởng tổ tiếp viên toa giường , hiện tại đang tuần tra theo quy định khi tàu chạy, nhớ tới lời gửi gắm của Hàn Tần, chị đặc biệt tới giường 5 xem thử.
Giường 5 là giường tầng giữa, trong toa xe bật đèn lờ mờ, cô gái trẻ xuống, nhắm mắt ngủ , chị lên tiếng, thoáng qua .
Lúc chị Lưu xoay , Tống Vân mở mắt một cái, thấy là nhân viên tàu hỏa thì nhắm mắt.
Giường của Tống Vân là một đôi con, phụ nữ ngoài ba mươi, con trai chừng bảy tám tuổi, cách ăn mặc thì vẻ là từ nông thôn .
Cậu bé ngủ một giấc tỉnh, dậy ngẩn một lúc, đó hít hít mũi thật mạnh: "Mẹ, con ăn thịt, con ngửi thấy mùi thịt."
Người phụ nữ dụi mắt dậy, cau mày quanh toa xe, mấy ở các giường khác đều ngủ, ngủ thật giả , nhưng tóm là đang , chẳng ai ăn cái gì cả.
"Con ngửi nhầm , nửa đêm nửa hôm thế làm gì mùi thịt." Người phụ nữ .
Cậu bé dùng sức hít mũi: "Có, chắc chắn là ." Nói nhảy xuống khỏi giường, dùng cái mũi của ngửi đông ngửi tây.
Tống Vân thấy động tĩnh , lẳng lặng trở , lưng phía ngoài.
Rất nhanh, bé phát hiện mùi thịt tỏa từ vị trí giường giữa phía đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-203.html.]
"Là ở đây, chính là ở đây mùi thịt, , con ăn thịt, con ăn thịt ngay bây giờ."
Người phụ nữ vẻ mặt nghi ngờ: "Con ngửi thấy thật ?"
Cậu bé gật đầu lia lịa: "Thật mà thật mà, thơm lắm thơm lắm, con ăn thịt, con ăn thịt cơ."
Người phụ nữ yêu thương xoa đầu con trai: "Được , con đợi đấy."
Người phụ nữ vươn cổ lên giường giữa, tuy giường đắp chăn nhưng vẫn thể là một cô gái, bèn to gan vươn tay đẩy đẩy vai nọ.
Tống Vân đang trong chăn tự nhiên đẩy một cái, lực tay còn nhỏ, cô chút vui, nhíu mày đầu : "Có việc gì?"
Người phụ nữ như thấy vẻ vui mặt Tống Vân, tự nhiên : "Thằng Kim Bảo nhà ngửi thấy giường cô mùi thịt, thể chia chút thịt cho Kim Bảo nhà ăn ?"
Tống Vân thật sự cạn lời, đúng là đến cũng gặp cực phẩm, mắt quả là cực phẩm trong cực phẩm, còn cực phẩm hơn cả đám "quỷ kiến sầu" trong thôn.
"Tôi thịt." Tống Vân lạnh lùng ném một câu, đầu tiếp tục ngủ.
Kim Bảo hét toáng lên: "Cô , cô chính là thịt, mau đưa cho ăn, mau đưa cho ăn."
Người phụ nữ hề ý định ngăn cản hành vi của con trai, ngược còn vui Tống Vân : "Chẳng qua chỉ là ăn của cô một miếng thịt, cô keo kiệt kìa, đứa bé đói thành cái dạng gì ? Cô chút lòng đồng cảm nào ? Nhìn cô trông cũng văn vẻ lịch sự, tâm địa ác độc thế hả?"
Tống Vân tức quá hóa , dứt khoát xốc chăn dậy, phụ nữ : "Tôi ngửi thấy mùi tiền bà."
Người phụ nữ sửng sốt: "Hả?"
Tống Vân lạnh trong lòng: "Tôi ngửi thấy cả , bà đừng giả ngu nữa, bà tiền, chia chút tiền cho , mua vé xe xong còn một xu dính túi."
Người phụ nữ hiểu, lập tức biến sắc: "Cô mơ , tiền của tại chia cho cô?"
Tống Vân tiếp tục : "Sao con bà keo kiệt thế, chẳng qua chỉ là chia cho bà một ít tiền, cần thiết thế ? Tôi nghèo đến mức , tiền cơm ngày mai còn , bà nhẫn tâm đói bụng ? Sao chút lòng đồng cảm nào thế? Nhìn tướng mạo bà đôn hậu thật thà, tâm địa ác độc như ?"
Người phụ nữ cảm thấy mấy lời mà quen tai thế.
Giường bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng nín nhịn.
Giường 2 cũng truyền đến tiếng khúc khích.