Thập niên 70: Bị đuổi ra cửa, ta bước thẳng vào quân khu - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-01-20 12:38:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu đội trưởng hiểu , đây chính là đơn vị mấy hôm đặc biệt lái xe tải đến đón Tống Vân chữa bệnh.

Ông chen lên , Tống Vân : "Cái đó, thể để ngoài chuyện , cháu xem, trong nhà dọn dẹp xong ?"

Tống Vân hiểu ý ông, : "Dọn dẹp xong ạ, chú cùng chơi với chúng cháu nhé."

Tống Vân mở cả hai cánh cổng, mời nhóm Xưởng trưởng Phó nhà chính.

Dương Lệ Phân và Tống T.ử Dịch thấy động tĩnh , thấy nhà chính, vội vàng bưng chậu than.

Hai chậu than bày lên, nhà chính nhanh ấm áp hẳn lên.

Xưởng trưởng Phó lấy cờ thi đua , vô cùng trịnh trọng trao tận tay Tống Vân.

Tống Vân thầm nghĩ, cái cái máy ảnh, kiểu gì cũng chụp tấm ảnh, nghi thức mới coi là viên mãn.

Tặng cờ xong, vài câu xã giao, Bí thư Liêu mang phần thưởng xưởng phê duyệt qua, một đôi phích nước nóng in hình hoa mẫu đơn đỏ thắm, một đôi ca tráng men in chữ xưởng cơ khí, một tấm chăn len màu đỏ rượu, hai hộp sữa mạch nha.

Bốn món quà , thể là vô cùng quý giá, ngay cả Lưu đội trưởng thấy cũng vô cùng ghen tị, đặc biệt là sữa mạch nha, Cung tiêu xã trấn bán, lên huyện mới mua , còn cần phiếu.

Tống Vân thản nhiên nhận đồ, chân thành cảm ơn.

Những thứ vốn dĩ thể cần đưa cho cô, dù đó cũng trả ít tiền khám bệnh, đưa những thứ cũng .

những đưa, còn gióng trống khua chiêng đưa đến tận thôn, cho thực lợi, cho thể diện, cô thật lòng cảm thấy vị Xưởng trưởng Phó làm việc thoáng.

Xong việc, Xưởng trưởng Phó gọi riêng Tống Vân sang một bên, hỏi cô phương án điều trị nào cho bệnh trúng gió liệt nửa .

Hôm nay ông đích chuyến , đương nhiên cũng chút tư tâm, ông ba tháng trúng gió, hiện tại liệt nửa liệt giường, dùng hết cách, chẳng hiệu quả gì.

Tống Vân : "Phải xem tình hình cụ thể của bệnh nhân mới xác định phương án điều trị."

128: Cao Thủ

Xưởng trưởng Phó thấy cô đồng ý khám bệnh thì vui mừng, hứa sẽ để cô chịu thiệt.

Chọn ngày bằng gặp ngày, đúng lúc hôm nay họ lái xe đến, Tống Vân dứt khoát theo xe lên huyện khám bệnh cho Xưởng trưởng Phó, đỡ để tìm thời gian khác phái xe chuyên dụng đến đón một chuyến nữa.

Đương nhiên, cô cũng để bốn nhóm Xưởng trưởng Phó tay về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-198.html.]

Cô gói cho mỗi một cân nấm khô, một con cá hun khói, và một cân táo khô làm quà mang về.

Nhận quà, đến Khương Võ và Chu Hùng vui mừng thế nào, ngay cả Xưởng trưởng Phó và Bí thư Liêu cũng vui vẻ. Không những thứ đáng giá hiếm lạ bao nhiêu, mà là cảm thấy Tống Vân làm , làm việc thoáng, trong lòng họ thoải mái.

Ai mà chẳng giao thiệp với bản lĩnh hào phóng, tính tình còn chứ.

Tống Vân theo xe đến khu gia thuộc xưởng cơ khí huyện.

Trong khu gia thuộc đội quét tuyết, chịu trách nhiệm quét dọn xúc tuyết các con đường chính mỗi ngày, để đảm bảo đường lối thông suốt và an .

Đội quét tuyết thành lập từ các công nhân viên chức sống trong khu gia thuộc, mỗi nhà mỗi hộ cử một , luân phiên làm nhiệm vụ quét tuyết, là vì , cũng là vì chính .

Thế nên khi xe tải chạy khu gia thuộc, hai bên đường tuyết chất thành đống, nhưng ở giữa sạch sẽ thông thoáng chút trở ngại.

Tống Vân thầm nghĩ, thảo nào ai cũng lên thành phố sống, gì khác, chỉ đến điều kiện sống cơ bản , thành phố hơn nông thôn bao nhiêu .

Khu gia thuộc xưởng cơ khí giống khu gia thuộc nhà máy dệt trong ký ức của Tống Vân, đều bao gồm các khu nhà tập thể hình ống và vài dãy nhà trệt sân nhỏ.

Nhà Xưởng trưởng Phó ở khu nhà trệt sân, ở trong cùng, bố cục sân chút khác biệt so với các sân khác, sân rộng hơn một chút, phòng ốc cũng nhiều hơn hai gian.

Đẩy cổng viện , Xưởng trưởng Phó gọi một tiếng: "Tôi về đây."

Rất nhanh trong nhà chạy một bé gái mặc áo bông hoa đỏ rực, chừng năm sáu tuổi, mặt tròn vo đáng yêu, vài nét giống Xưởng trưởng Phó.

"Đây là con gái út của , Phó Tâm Như." Nói xong ông vẫy tay với cô bé Phó Tâm Như: "Tiểu Như, mau đây chào lớn, đây là bác sĩ Tống."

Tiểu Như chạy đến bên cạnh Xưởng trưởng Phó, mở to đôi mắt tròn xoe Tống Vân: "Chị ơi chị xinh quá."

Tống Vân tít mắt, đưa tay nhéo má Tiểu Như: "Em cũng xinh."

Xưởng trưởng Phó hỏi con gái: "Mẹ con ?"

Tiểu Như chỉ căn phòng bên trái: "Ở trong phòng bà nội lau cho bà, bà nội tè dầm ."

Xưởng trưởng Phó chút ngại ngùng: "Mẹ từ khi liệt nửa thường xuyên như ."

Tống Vân gật đầu: "Chuyện bình thường mà."

Xưởng trưởng Phó bảo Tống Vân ở nhà chính một lát, để Tiểu Như ở chơi với cô, còn ông thì vội vàng sang bên phòng xem tình hình.

Tiểu Như sán gần Tống Vân, móc trong túi viên kẹo sữa Đại Bạch Thố trân quý, hơn nữa là một viên nguyên vẹn, mà là nửa viên.

Loading...