Lời của Tống Vân thốt , trong thôn đều nổ tung, ai nấy tức đến giậm chân.
Có nhảy hét: “Thanh niên trí thức Tống, chuyện liên quan gì đến chúng nhé, cô thể vơ đũa cả nắm, chúng đều là dân lương thiện, từng làm chuyện gì , đều là nghiệp chướng nhà Tôn Hữu Tài gây , cô tìm họ mà đòi công đạo.”
Còn giải thích cho Tống Vân: “Thanh niên trí thức Tống còn nhỉ, Tôn Hữu Tài và Tôn Hữu Vượng là em ruột, cô cứu con dâu hai nhà Tôn Hữu Vượng, còn chỉ điểm cho hai trai Lý Phượng Cầm báo án, làm nhà Tôn Hữu Vượng náo loạn gà bay ch.ó sủa, Tôn Hữu Tài đây là đang báo thù cho em ruột đấy.”
Hóa là .
Tống Vân cuối cùng cũng thông suốt, cô còn thắc mắc, đang yên đang lành tự nhiên nhắm cô.
Trong sân nhà Tôn Hữu Tài náo nhiệt hẳn lên, một câu một câu bàn tán sôi nổi, ai thèm để ý đến Triệu Cúc Hương đang lăn lộn đất và hai em Tôn Đại Thuyên, Tôn Tiểu Thuyên đầu rơi m.á.u chảy hôn mê bất tỉnh.
Tôn Hữu Phúc chỉ cảm thấy thái dương giật giật, ông về phía gian phòng Tôn Hữu Tài ở, cửa phòng đóng chặt, Tôn Hữu Tài đang ở trong đó, dứt khoát đến cửa đập mạnh: “Hữu Tài, mau đây, trong nhà xảy chuyện lớn thế , còn ngủ ?”
Người trong thôn bĩu môi, lầm bầm: “Giả ngủ giả c.h.ế.t ai mà chẳng ? Bất kể chuyện gì cũng bảo liên quan đến , thứ ch.ó già gian xảo.”
Cửa mở , Tôn Hữu Tài dụi mắt , vẻ mặt mờ mịt: “Sao thế? Hữu Vượng chú đến đây? Có chuyện gì ?” Nói đầu, thấy cảnh tượng hoành tráng trong sân, trừng to mắt: “Thế là ? Xảy chuyện gì ?”
Tống Vân màn diễn xuất vụng về của Tôn Hữu Tài, thầm nghĩ kỹ năng diễn xuất của ông cũng chỉ lừa trẻ con lên ba.
Tôn Hữu Tài chạy đến bên cạnh hai đứa con trai, đứa , đứa , trong lòng vô cùng tức giận, mắt đều đỏ ngầu, nhưng còn giả bộ vẻ mặt hiểu chuyện gì, trông buồn hết sức.
Tôn Hữu Tài hỏi Triệu Cúc Hương làm , Triệu Cúc Hương , chỉ miệng , chỉ lưng và chân , vẻ mặt già nua đẫm lệ.
Tôn Hữu Tài lúc là hoảng thật , hai đứa con trai đầu rơi m.á.u chảy, dọa , sống , vợ thành bộ dạng , ông nhất thời rối loạn, tay cũng run lên: “Chuyện rốt cuộc là thế nào? Ai làm?” Nói xong câu , ông liền về phía Tống Vân.
Tống Vân vẻ mặt vô tội: “Nhìn làm gì? Chẳng liên quan gì đến cả, hai đứa con trai ông là do vợ ông đánh, vợ ông là tự nhiên phát điên ngã đấy, trong thôn đều thấy cả, ngay cạnh đại đội trưởng, đến ngón tay cũng động đậy.”
Người trong thôn đều tranh làm chứng cho Tống Vân, ngay cả đại đội trưởng Tôn Hữu Phúc cũng gật đầu đúng là như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-166.html.]
Tôn Hữu Tài thể chấp nhận cách , nhớ kế hoạch đó, ánh mắt ông trở nên sắc bén, chỉ Tống Vân : “Chuyện chắc chắn là do mày giở trò quỷ, mày hại c.h.ế.t cháu gái nhỏ chào đời của tao , giờ hại Đại Thuyên Tiểu Thuyên và vợ tao nông nỗi , mày , mày rốt cuộc là ai? Muốn làm gì? Mày chẳng lẽ là gian tế nước thù địch, đến để phá hoại chúng tao.”
Cái mũ chụp xuống, còn to hơn cả trời.
Phải gừng càng già càng cay.
Tống Vân mặt đổi sắc, Tôn Hữu Tài thèm giả vờ nữa, lạnh lùng : “Báo công an , chuyện rốt cuộc là thế nào, nghĩ các đồng chí công an chắc chắn thể điều tra rõ ràng.” Nói về phía Tôn Nhị Thuyên đang co rúm một bên: “Nghe công an phương pháp thẩm vấn đặc biệt, thật dối họ năng lực phân biệt , chúng cứ cùng đến cục công an chấp nhận thẩm vấn. Tôi cây ngay sợ c.h.ế.t , tùy các hắt nước bẩn thế nào, đều cả, đồng chí công an sẽ trả công đạo trong sạch cho .”
Vừa báo công an, Tôn Nhị Thuyên sợ đến run tay, vội vàng hét lên với Tôn Hữu Tài: “Cha, thể báo công an, thể báo.”
Hừ!
Tôn Hữu Tài thật sự sắp tức c.h.ế.t , ông sinh đứa con trai ngu xuẩn thế .
Câu hét , kẻ ngốc cũng tình hình là thế nào .
Lúc Triệu Thu Anh trốn trong nhà nãy giờ cũng chạy , mặt trắng bệch hét lên: “Cha, thể báo công an, thể báo ạ!”
Tôn Hữu Tài tức gần c.h.ế.t, chuyện.
Triệu Thu Anh chạy đến mặt Tống Vân, run giọng : “Thanh niên trí thức Tống, cầu xin cô đừng báo công an, đứa bé c.h.ế.t, vẫn còn sống.”
Tống Vân nhướng mày, tỏ vẻ tin.
Triệu Thu Anh vội : “Mẹ chồng bảo ném đứa bé thùng nước tiểu, , dám, nên... nên đặt đứa bé ở dốc Tam Chi bên , dùng cái giỏ đựng, còn đắp một cái áo rách, giờ chắc chắn vẫn còn sống.”
107: Anh hùng về nhà
Tống Vân về phía đại đội trưởng thôn Tiểu Khê.
Tôn Hữu Phúc lúc cũng tức nhẹ, sắc mặt khó coi, lập tức chỉ định hai , bảo họ chạy dốc Tam Chi xem .