Tô Thanh Từ đang tập trung lắng thì đột nhiên phát hiện cái con dở Khổng Ngọc Trân thế mà ngóc đầu ngoài cửa sổ để trộm.
Nàng giật nảy , vội vàng dậy nhảy sang một bên.
“Ai?”
“Là ai ở đó!”
Quả nhiên, Tô Thanh Từ nhảy thì thấy tiếng quát lớn từ trong phòng vọng .
Thấy xung quanh đều là nơi trống trải, chỗ nào để ẩn nấp, Tô Thanh Từ lập tức xoay , giả vờ như mới tới, về phía gọi: “Ngọc Trân, Ngọc Trân, cô ở thế? Ủa, cô chạy đến đây?”
Bên , Khổng Ngọc Trân đang hoảng hốt thì Khổng Lục túm lấy cổ áo. Nghe thấy tiếng gọi của Tô Thanh Từ, cô ả mới nhận nàng chạy từ lúc nào.
Tô Thanh Từ từ xa nháy mắt với cô ả, nhanh chóng chạy tới, hỏi nữa: “Sao mới để ý một lúc mà cô chạy tới đây ?”
“Ủa, họ cũng ở đây ? Cô đến tìm họ ?”
Khổng Ngọc Trân lập tức hiểu ý: “Tôi, ngang qua đây, thấy tiếng Mạnh Bạch chuyện nên ghé xem thử.”
Khổng Lục ở cửa sổ, vẻ mặt đầy nghi ngờ hai .
“Vừa mới tới?”
Khổng Ngọc Trân sắc mặt trai, trong lòng hoảng loạn nhưng vẫn căng da đầu : “Tụi em định phía xem đài phun nước.”
Tô Thanh Từ vội vàng tiếp lời: “ đúng, Ngọc Trân phía đài phun nước, còn thấy đài phun nước trông như thế nào nên mới nài nỉ cô dẫn xem.”
“Lúc nãy đang mải ngắm, thấy Ngọc Trân , từ xa thấy cô về phía nên mới đuổi theo.”
Thấy Khổng Lục vẫn còn nghi ngờ, Tô Thanh Từ cúi đầu, vẻ mặt rầu rĩ phủi váy: “Ây da, chắc là lúc nãy nghịch nước ướt , làm bây giờ, cũng mang theo quần áo để , lát nữa chắc cho mất.”
Khổng Lục xuống váy nàng, quả nhiên thấy vạt váy ướt một mảng lớn.
Sự nghi ngờ trong mắt tan biến hết. “Đến chỗ khác mà chơi, đây chỗ cho các cô chơi.”
Tô Thanh Từ giả vờ tò mò cửa sổ, nhưng tiếc là Khổng Lục chắn kín mít.
“Anh họ, đang làm gì ở đây ạ?”
Khổng Ngọc Trân cũng đúng lúc nghiêng đầu trong.
“Vừa em thấy giọng Mạnh Bạch, ở trong ?”
“Không nên hỏi thì đừng hỏi, còn mau!”, Khổng Lục lạnh mặt, khó chịu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-467-man-kich-vung-ve-cua-ke-nghe-len.html.]
Tô Thanh Từ theo bản năng căng , kéo tay Khổng Ngọc Trân thẳng: “Ngọc Trân thôi, gì , lúc nãy ở chỗ đài phun nước hòn non bộ còn xem nữa, .”
Khổng Lục theo hai xa mới đầu .
Lan Thừa Dũng qua , ngoài cửa sổ phía , mặt cảm xúc hỏi: “Không vấn đề gì chứ?”
Khổng Lục lắc đầu, giải thích: “ là mới tới. Vạt váy của con bé Ngọc Yến ướt sũng, chắc là từ chỗ đài phun nước qua đây. Còn con bé Ngọc Trân, haizz…”, đến đây, Khổng Lục tỏ vẻ đau đầu.
Chu Lượng : “Anh Mạnh Bạch , cũng kiềm chế một chút . Nhìn cái vẻ đa tình của kìa, hồn của cô nương nhà câu mất , xem Lục gia của chúng khó xử kìa.”
“Ha ha…”
“Ha ha.”
Mọi ở đó Chu Lượng trêu chọc đều bật , lập tức nhớ dáng vẻ vồ vập của Khổng Ngọc Trân mỗi khi thấy Mạnh Bạch.
Hôm nay còn đỡ, chứ cái bộ dạng trang điểm , cũng may mà Mạnh Bạch còn thể mặt đổi sắc dỗ dành cô bé đến mức mặt đỏ tai hồng.
Khổng Lục đúng là một thương em gái, bảo vệ Khổng Ngọc Trân kỹ càng, nếu thì…
Ánh mắt mấy đầy ẩn ý lướt qua khuôn mặt tinh xảo của Mạnh Bạch.
“Được , nếu còn chuyện gì khác, tan . Bên Khổng vẫn theo lệ cũ, ngày mai sẽ dẫn qua một chuyến.”
Mạnh Bạch dậy, sang thanh niên vẫn im lặng nãy giờ: “Sinh Xuân, lát nữa cùng một chuyến.”
Người đàn ông đeo kính nho nhã gật đầu, lặng lẽ dậy theo Mạnh Bạch.
Khổng Ngọc Trân và Tô Thanh Từ một đoạn xa mới thở phào nhẹ nhõm. “Sợ c.h.ế.t khiếp, đáng sợ quá.”
“May mà cô phản ứng nhanh, lúc đó cứ cảm giác sắp bóp c.h.ế.t đến nơi!”
Tô Thanh Từ cũng vỗ vỗ ngực: “Tôi còn cô đấy, đang thò đầu ngoài làm gì?”
“Thì thấy giọng Mạnh Bạch, xem con đĩ Chu Minh Nguyệt đang lẳng lơ thôi!”
Tô Thanh Từ cạn lời: “Cô nghĩ cái gì ? Đó là chị dâu cô, hơn nữa trai cô cũng ở trong đó mà!”
“À đúng , Lan Thư ? Ai là Lan Thư? Sao thấy cùng Mạnh Bạch của cô?”
Khổng Ngọc Trân giải thích cho Tô Thanh Từ: “Lan Thư thể đến nơi ! Cô ốm yếu, gần như bao giờ khỏi cửa, hình như là bệnh bẩm sinh, ít khi ngoài gặp khác. Cho nên Mạnh Bạch tuy kết hôn nhưng thực cũng chẳng khác gì độc !”
Tô Thanh Từ ngẩn : “Nhà họ Lan mấy cô con gái ? Vừa Lan Kỳ và Lan Họa trông cũng còn nhỏ, nếu là liên hôn, chọn sức khỏe ?”
Khổng Ngọc Trân lắc đầu: “Ai mà …”
Ở một nơi khác, Mạnh Bạch và Ngu Sinh Xuân một căn phòng sang trọng. Ngu Sinh Xuân quen đường quen lối đến phòng sách, vặn một món đồ trang trí bên cạnh.