Thương Hạ Dương thấy đến thì bảo: "Sao thế, yên tâm giao cho ?"
"Cậu xem đang cái gì đấy?" Hoắc Lan Từ vỗ vai Thương Hạ Dương: "Tôi gọi điện về Thương Dương xong."
Hoắc Lan Từ kể sự việc đầu đuôi cho Thương Hạ Dương : "Chuyện trùng hợp đến thế , đến xem mặt mũi những kẻ đó ."
"Nhìn cho rõ, ghi tạc đầu thì mới nên đối phó với lũ thế nào."
Thương Hạ Dương trầm mặc. Nếu là Hồng Bình nhà sinh con mà kẻ dám nảy ý đồ xa, cũng sẽ bắt chúng đền mạng.
"Việc thẩm vấn đều do Thiều Viên làm, chỉ phụ trách giữ cho bọn họ còn sống. Những thứ khác dám bảo đảm, nhưng chắc chắn bọn họ sẽ c.h.ế.t trong phạm vi quản lý."
Nói xong, dẫn Hoắc Lan Từ gặp nhà của hai kẻ .
Khu nhà tập thể của quân khu Kinh Thị rộng, nhưng Hoắc Lan Từ liếc mắt một cái nhận ngay. Bởi vì họ sống ngay phía căn hộ cũ của , đều chạm mặt, đôi khi còn chào hỏi vài câu.
Anh thản nhiên những đó, đột nhiên bật : "Kẻ kẻ nọ, ẩn nấp sâu thật đấy, nhưng cuối cùng nhiệm vụ vẫn thất bại thôi."
"C.h.ế.t mất hai đứa , tò mò khi nào bọn chúng sẽ tay với các đây?"
Hai đều im lặng, cúi gầm mặt, thậm chí dám Hoắc Lan Từ.
Hoắc Lan Từ cũng chẳng buồn giận, chỉ cần "Viên thật", bọn chúng giấu cũng chẳng giấu nổi. Thế nên, hề vội vã.
"Chúng chẳng làm gì cả, đừng hòng ép cung." Hoàng liên trưởng Hoắc Lan Từ: "Tôi lợi hại, dù tội cũng thể thành tội, nhưng thà c.h.ế.t chứ chịu sự uy h.i.ế.p của các ."
Hoắc Lan Từ lẳng lặng Hoàng liên trưởng hết, lúc mới hỏi một câu: "Sau khi nhốt, bọn họ dùng hình với các ?"
"Ai động các dù chỉ một ngón tay?"
Hoàng liên trưởng và Đào doanh trưởng lập tức cứng họng. Nghĩ kỹ , từ khi bắt, họ thực sự hề ngược đãi. Chỉ nhốt , hỏi cung theo lệ thường, họ thừa nhận, phối hợp thì cũng chẳng hỏi thêm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-942-dien-kich-va-su-binh-tinh-dang-so.html.]
Cả hai bắt đầu nhận gì đó . Đến nước , lẽ nào quân đội định làm gì ? Hay là họ điều tra hết , cần hai khai nữa?
Nghĩ nghĩ , họ phủ nhận ý nghĩ đó. Nếu quân đội thực sự gì, họ tuyệt đối thể còn đây, thậm chí thể còn sống.
Sau khi trấn tĩnh , họ bắt đầu bớt hoảng loạn: "Giờ các động thủ nghĩa là . Dù thế nào nữa, chuyện chúng làm thì tuyệt đối nhận."
Hoắc Lan Từ gật đầu: "Nói đúng lắm, chuyện làm thì đúng là thể nhận."
Hai kẻ cảm thấy Hoắc Lan Từ gì đó bình thường, tại hùa theo lời họ?
"Các cứ việc cứng đầu tiếp , nhưng tin đến lúc cần , các sẽ khai rành mạch từng chi tiết thôi." Hoắc Lan Từ họ, ánh mắt mang theo nụ thâm sâu khó đoán: "Giống như An Noãn lúc , cũng cứng đầu lắm, chẳng chịu hé răng nửa lời. về các cũng thấy đấy, chuyện nên nên , cô đều khai sạch sành sanh."
Hoàng liên trưởng và Đào doanh trưởng xong, trong lòng khỏi bất an, nhưng vì quen diễn kịch nên để lộ sơ hở.
Hoắc Lan Từ đến một chuyến, chẳng hỏi thêm gì bỏ . Hai kẻ hề thấy may mắn an tâm, trái còn cảm thấy sự việc đang trở nên đáng sợ.
Cả quân doanh ai chẳng Du Uyển Khanh chính là "vảy ngược" của Hoắc Lan Từ. Cha của họ chỉ tay với Du Uyển Khanh mà còn định hại cả con cái , chuyện rơi tay ai thì cũng là mối thù đội trời chung. Nếu là họ, họ nhất định sẽ nghiền xương kẻ thù thành tro.
Sự bình tĩnh của Hoắc Lan Từ lúc chứng tỏ sự việc biến chuyển lớn.
Hai liếc , đều lắc đầu. Họ chỉ cần c.ắ.n chặt răng nhận thì ai làm gì họ?
Thương Hạ Dương tiễn Hoắc Lan Từ cửa, nhịn hỏi một câu: "Cứ thế mà bỏ qua ?"
"Tất nhiên là ." Hoắc Lan Từ nhạt: "Không bao giờ chuyện bỏ qua dễ dàng như thế."
"Hôm nay chúng dám tay với con , ngày mai thể tay với con khác, loại tuyệt đối thể để ."
Thương Hạ Dương gật đầu: "Cần giúp gì cứ việc lên tiếng."
Anh tự nhận lợi hại như Hoắc Lan Từ, chắc kẻ theo dõi . thừa nhận lời Hoắc Lan Từ lý. Lưỡi d.a.o của bọn chúng hôm nay nhắm Hoắc Lan Từ, ngày mai thể nhắm bất kỳ ai.
Không đạo lý nào đề phòng kẻ trộm suốt nghìn ngày, cách duy nhất là nhổ cỏ tận gốc.