Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 931

Cập nhật lúc: 2026-02-14 19:07:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Gia Trí khẽ một tiếng: “Xem , đây là một đồng đội đáng để mong đợi.”

“Tiểu Ngũ hiện tại thế nào ?” Du Gia Trí nghĩ , nhiều năm gặp nhà.

“Anh sẽ cố gắng về một chuyến năm , lúc cháu trai cháu gái của đời.”

Hoắc Lan Từ kể hết một vài tình hình gần đây của Du Uyển Khanh cho Du Gia Trí.

Trước khi cúp máy, Du Gia Trí nghĩ ngợi vẫn hỏi chuyện của ba: “Cậu đối tượng ?”

Anh làm nhiệm vụ về, vẫn kịp liên lạc với ba.

Vấn đề cực kỳ quan trọng đối với chuyện về nhà mấy tháng nữa.

Hoắc Lan Từ ngờ khi cúp máy, tư còn hỏi một câu như , nghĩ đến chuyện ba quan tâm nhất chính là tư ở trong quân doanh đối tượng .

Anh khẽ một tiếng: “Chưa , ba đối tượng, em thấy hình như cũng ý định tìm đối tượng.”

“Vậy , các gặp nữ đồng chí nào một chút ? Mau giới thiệu cho một .” Miệng thì , nhưng trong lòng vui như mở hội.

Đã lâu lắm liên lạc với nhà, chỉ sợ trong lúc , ba đột nhiên kết hôn.

Bây giờ ba vẫn kết hôn, thì thể thoải mái về nhà mà sợ ba thúc giục chuyện cưới xin.

Sau khi nghĩ thông suốt, tâm trạng lúc cúp máy cũng phơi phới, ảnh hưởng bởi trời tuyết lớn, thậm chí còn cảm thấy bây giờ thể ngoài chạy hai mươi cây .

Sau khi Hoắc Lan Từ về nhà, đem tin cho Du Uyển Khanh.

Từ Minh Trân đến Tây Bắc ngày đầu tiên gặp tư, còn xe của bộ đội tư đến quân doanh, cô khỏi bật một câu: “Cái duyên phận , một khi đến thì gì cản .”

Hoắc Lan Từ hiểu ý của Tiểu Ngũ, mỉm cô: “Em chắc chắn như tư sẽ để ý đồng chí Từ Minh Trân ?”

“Em chắc chắn mà, nếu hai họ trúng thì quá . Nếu đều thích thì cũng đành chịu thôi.” Lúc đó cô huấn luyện Từ Minh Trân, chỉ là thoát khỏi vũng lầy gia đình.

Hơn nữa cô thiên phú và nghị lực , trong phạm vi năng lực của , Du Uyển Khanh vẫn sẵn lòng giúp đỡ một cô gái nỗ lực.

Nếu cô thật sự thể thành một đôi với tư, đó là chuyện thể hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-931.html.]

chuyện nhân duyên thật sự thể cưỡng cầu, cô chỉ thể cầu nguyện như , chứ thể làm gì hơn.

Hoắc Lan Từ gật đầu: “Em đúng, chuyện nên thuận theo tự nhiên, giống như ba và đồng chí Trang , nếu họ thật sự duyên phận, tự nhiên sẽ ở bên .”

Du Uyển Khanh đảo trắng mắt, câu bao nhiêu , A Từ cứ lo cô sẽ làm gì đó.

Thật thể làm gì chứ?

“Được , chuyện của họ nữa, chuyện của em .” Hoắc Lan Từ sang một bên, Du Uyển Khanh: “Hôm nay tuyết rơi, em còn dạy cho các bác sĩ.”

“Đi dạy thì thôi , còn cùng họ đến bệnh viện làm kiểm tra cho một bệnh nhân triệu chứng tương đối nghiêm trọng?”

Du Uyển Khanh thấy A Từ định tính sổ , cô nở một nụ ngọt c.h.ế.t đền mạng, A Từ: “Em chỉ nghĩ ngoài , bên cạnh cũng cùng, Úc Hoàn cũng ở bệnh viện quân khu, em sợ gì chứ.”

“Hơn nữa, em xem những đó, đều là những ca triệu chứng tương đối nghiêm trọng, nếu thật sự cách cứu đối phương, cũng là một chuyện .”

Cô nhích , đến bên cạnh Hoắc Lan Từ, ôm lấy cánh tay , : “A Từ, đừng giận nữa, thời tiết đối với em mà , cũng lạnh lắm, thật sự .”

Tình cảm của hai vợ chồng vẫn luôn , từng cãi vã. Đây vẫn là đầu tiên Du Uyển Khanh kiên nhẫn dỗ dành một đàn ông như .

Mặt cô đến sắp cứng đờ, mà đàn ông vẫn hề lay chuyển.

Cô nhướng mày, dậy, liếc Hoắc Lan Từ một cái: “Em mệt , về nghỉ ngơi đây.”

Hoắc Lan Từ thấy , ngẩn một lúc: “Cứ thế thôi ? Không dỗ nữa?”

Anh còn đang giận đây, dỗ nữa.

Du Uyển Khanh ha hả: “Anh con trai em, thể dỗ mãi .”

“Em dỗ , thì dỗ em.” Nói xong, Hoắc Lan Từ tiến lên ôm vai vợ, đưa về phòng.

Du Uyển Khanh đẩy một cái, chậc chậc mấy tiếng: “Anh đang giận ? Cứ tiếp tục giận , em đều làm phiền , còn theo làm gì.”

“Thế , sợ em giận, mang theo bực bội ngủ, cho em và con.” Anh thể là, bây giờ dỗ vợ, lo tối ngủ phòng khách ?

Dì Trang đang ở đây, nếu phát hiện tối ngủ phòng khách, chuyện còn tưởng vợ chồng họ xảy chuyện lớn.

Du Uyển Khanh ghế trong phòng: “Lập trường của kiên định, đây là chuyện .”

Loading...