Sáng hôm , hai họ mới xe về công xã, xuống xe, Du Gia Lễ Du Chí An: “Đồng chí Du già, chúng giải quyết bữa trưa ở công xã .”
“Nếu , hôm nay chúng sẽ đói bụng.”
Du Chí An xong, liếc con trai một cái: “Đi, ăn cơm .”
Thằng nhóc thối năng thật thà quá, một chuyện dù thấy rõ cũng thể .
Hai cha con ăn trưa xong mới bộ đến cổng thành, ở đây xe bò, xe ngựa về các đại đội.
Họ xe ngựa qua đại đội Bài Khe Núi nơi nhà họ Du ở, hai cha con xuống xe ở ngã ba, còn về đến nhà ông Du, gọi: “Chí An, cuối cùng con cũng về .”
Du Chí An theo tiếng gọi, phát hiện là chú họ của , ông chào một tiếng, bảo Gia Lễ chào hỏi trưởng bối, lúc mới : “Công việc bận quá, thật sự xin nghỉ , đây , duyệt mấy ngày phép, liền lập tức đưa thằng ba nhà con về gấp.”
“Nghe con bệnh, cũng bây giờ thế nào .”
Chú họ , khẽ nhíu mày: “Hôm qua chú còn thấy con hái rau, tinh thần lắm, đột nhiên bệnh?”
Nói xong, chú họ như hiểu , họ định dùng cớ bệnh để gọi đứa con trai xa ngàn dặm về.
Nghĩ đến đây, chú họ vỗ vỗ vai Du Chí An: “Đi , chuyện gì cần chúng giúp, con cứ gọi một tiếng.”
Du Chí An gật đầu: “Vâng.”
Sau khi cách chú họ một đoạn, Du Gia Lễ nhỏ giọng một câu: “Đồng chí Du già, thấy ? Họ đang tính kế ba đó.”
“Không chừng bây giờ chúng về nhà ba ba, lão nhân gia chắc chắn sẽ giường giả bệnh.”
Du Chí An lạnh một tiếng: “Con thể chọn cách im miệng.”
“Ba, con chỉ đang phân tích tình hình hiện tại với ba thôi.” Du Gia Lễ thở dài một tiếng: “Ba, trốn tránh vấn đề là vô dụng, chúng cần giải quyết vấn đề.”
Du Chí An thầm nghĩ trong lòng: Lão t.ử đây là trốn tránh vấn đề ? Lão t.ử đây là cảm thấy lòng nguội lạnh.
Ông nghĩ đến lời của Tú Lan ở nhà ga, sống cùng sống, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t.
, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-664.html.]
Ông ôm quyết tâm c.h.ế.t để đối mặt với nhà họ Du.
Chỉ cần ông sợ c.h.ế.t, ai thể tính kế ông.
Khi Du Chí An và Du Gia Lễ trở về nhà họ Du, họ tỏ quá kinh ngạc, như thể sớm họ sẽ về.
Du Gia Lễ đầy hứng thú liếc cha một cái, như thể đang : Thấy , ba về , sân khấu cũng dựng sẵn cả .
Du Chí An hai ngày nay học cách trực tiếp lờ sự châm chọc của con trai, ông nhàn nhạt gọi một tiếng cha Du và cả Du.
Anh cả Du về phía Du Chí An: “Chí An, chúng mười mấy lá thư cho chú, lúc mới đợi chú về, thật đúng là dễ dàng.”
Hắn mơ cũng ngờ, em út cần cha là thật sự cần cha .
Du Chí An xong, nhàn nhạt : “Nếu nhớ lầm, chúng sớm đoạn tuyệt quan hệ .”
Ông Du , Du Chí An: “Quan hệ huyết thống, là mày đoạn tuyệt là đoạn tuyệt ?”
“Cho dù năm đó tao và mày làm đúng, nhiều năm như qua, mày hà tất lôi chuyện năm đó . Dù nữa, chúng cũng là cha mày, chẳng lẽ mày thật sự cần cha của ?”
Ông Du một bộ dáng vô cùng đau đớn: “Chí An, nếu chúng cầu xin mày về, mày sẽ vĩnh viễn bước cửa nhà nửa bước?”
Du Chí An về phía ông Du: “Ông sai, nếu các dùng bí mật gì đó để uy h.i.ế.p , sẽ nơi .”
Sắc mặt ông Du lập tức đổi, cả Du há miệng, thở dài một tiếng: “Chí An, cha sai , họ tuổi cao, chú thật sự thể tha thứ cho cha ?”
Du Gia Lễ thấy họ dùng đạo đức để bắt cóc cha , tiến lên hai bước, : “Đại bá, nếu cháu nhớ lầm, cháu trai nhỏ nhà bác năm nay đầy một tuổi, là cháu đem nó cho khác nhé?”
“Mày cái gì vớ vẩn, con nhà tao thể cho khác.” Anh cả Du trừng mắt liếc Du Chí An một cái: “Nhà tao dù ăn rau xanh, cũng thể nào đem con cho khác.”
Du Chí An kinh ngạc vô cùng: “Chỉ là một đứa cháu trai thôi mà, đại bá phản ứng lớn như làm gì? Hơn nữa nhà bác nhiều cháu trai như , cho một hai đứa, coi như làm việc , cũng ?”
“Đại bá, bác thể keo kiệt như .”
Anh cả Du Du Gia Lễ tức đến hộc máu, chỉ Du Gia Lễ : “Tao đang chuyện với ba mày, ai cho phép một đứa tiểu bối như mày ở đây xen .”
Du Chí An chuyện, Du Gia Lễ kéo ông , đó mặt cha, mặt vẫn mang theo nụ : “Đại bá lời thật vô lý, cháu một sống sờ sờ ở đây, thể cho phép các ép buộc ba cháu?”