Hai vẫy vẫy tay, ai về nhà nấy.
Du Uyển Khanh đẩy cửa sân , liền thấy hai đứa nhóc đang xổm trong sân xem rau xanh, bọn nhỏ tiếng mở cửa, ngẩng đầu liền thấy cô út.
Du Quân Hòa lập tức nhận cô út của , dẫm đôi chân ngắn chạy về phía cô: “Cô út, rốt cuộc cô cũng về .”
Du Quân Bình thấy trai chạy tới gọi cô út, bé cũng tung tăng chạy theo: “Cô út, rốt cuộc cô cũng về .”
Du Uyển Khanh hiểu đây là nhà đẻ tới, cô tiến lên ôm cả hai đứa nhóc lòng, hôn hôn Du Quân Hòa, hôn hôn em trai Quân Bình: “Bà nội cùng ba ?”
Hai em sôi nổi chỉ trong nhà: “Bà nội nấu cơm.”
Du Uyển Khanh ôm hai đứa cháu trai phòng khách, thấy bàn bày biện vài món mặn món chay, đều là món sở trường của , hốc mắt cô phiếm hồng, gọi một tiếng: “Mẹ, , con về.”
Lý Tú Lan đem món ăn cuối cùng bày lên đĩa, bưng thức ăn : “Về thì mau rửa tay ăn cơm.”
“Dạ.”
Du Uyển Khanh dắt hai đứa cháu rửa tay, thấy trai chị dâu nhà , tò mò hỏi: “Mẹ, A Từ cùng chị ạ?”
Lý Tú Lan giải thích một câu: “Bọn họ dạo quanh đây một chút, A Từ liền dẫn bọn họ ngoài .”
Kỳ thật chính là xem mảnh đất phần trăm trồng rau mọc mà A Từ .
“Bọn họ cũng ngoài một lúc lâu , lát nữa là về ngay thôi.” Lý Tú Lan kéo tay con gái, ôn nhu hỏi: “Con cho , gần đây sống ?”
“Không cãi hoặc là động thủ với A Từ chứ?”
Với sức sát thương của con gái, bà thật sự sợ hãi nó sẽ đ.á.n.h con rể thê thảm.
Du Uyển Khanh nhịn bà già một cái: “Mẹ, con thể động thủ với A Từ, tình cảm chúng con lắm.”
Mỗi ngày dính lấy còn đủ, thể động thủ chứ.
Du Uyển Khanh ngoài cửa, xác nhận bình giấm chua nhà về nhanh như , cô ghé tai nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, nếu con thật sự đ.á.n.h với A Từ, sẽ giúp ai?”
Lý Tú Lan chút nghĩ ngợi, đáp một câu: “Nếu là con sai, sẽ xử lý con, nếu là A Từ sai, sẽ giúp con cùng xử lý A Từ.”
“Đương nhiên, cho dù là con sai, A Từ cũng thể động thủ với con.”
Ý ngoài lời chính là, con gái phạm sai lầm, sẽ dạy dỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-648-chau-ngoan-cua-co.html.]
“Cháu cũng giúp cô.” Quân Hòa về phía cô út: “Cháu chỉ giúp cô thôi, cho dù là cô sai, cháu cũng chỉ giúp cô.”
Quân Bình , cũng theo phụ họa: “Chỉ giúp cô.”
Cậu bé nghiêng đầu suy nghĩ một chút, về phía Du Uyển Khanh: “Cô sẽ sai.”
Du Uyển Khanh khiếp sợ vạn phần: “Anh cả chị dâu thật phí tâm.”
Ngày thường chính ở nhà, cả chị dâu chắc hẳn thường xuyên nhắc tới , bằng đám nhóc con sớm quên cô út là ai .
“Còn .” Lý Tú Lan : “Anh chị con mỗi ngày đều cho bọn nó xem ảnh chụp của con, chỉ ảnh chụp chung của em các con mà , đó là cô út, cô út thương thương bọn nó.”
Cho nên hai đứa nhỏ vẫn luôn cô út trông như thế nào, còn cô út yêu thương bọn chúng.
“Mấy thứ con gửi về nhà, mỗi ăn, chị dâu con đều sẽ đây là do cô út gửi về.”
Du Uyển Khanh dùng sức ôm hai đứa nhỏ: “Các con thật đúng là bảo bối của cô, thể đáng yêu như chứ.”
Quân Hòa Quân Bình hai em từ nhỏ liền lời hiểu chuyện, nghiền áp hai đứa con của cái tên .
Hai cái tiểu gia hỏa voi đòi tiên, ôm cô út hôn đầy mặt nước miếng.
Khi Hoắc Lan Từ trở về, lúc thấy một màn như , tiến lên ôm hai đứa nhóc , : “Quân Hòa, Quân Bình, chúng mau ăn cơm thôi.”
Nhìn mặt cô vợ nhỏ nhà còn dính nước miếng bóng loáng, liền cách ly hai đứa nhóc với vợ .
Giờ khắc , may mắn bao khi nhờ làm một cái bàn nhỏ cùng mấy cái ghế nhỏ, hiện tại lúc thể cho hai đứa cháu ăn cơm.
Hắn xới cơm cho hai đứa nhỏ, đặt lên bàn nhỏ, bảo bọn chúng nghiêm túc ăn cơm.
Quân Hòa Quân Bình từ đến nay đều lời, ngoan ngoãn gật gật đầu: “Dượng, ăn cơm.”
Nói xong, hai bạn nhỏ bát trứng hấp, còn thịt ba chỉ thơm ngào ngạt, rau xanh và sườn.
Mỗi loại đều là món bọn chúng thích ăn.
Mời dượng xong, bọn chúng mời bà nội, ba , cô út còn chú ba ăn cơm.
Tất cả đều mời một lượt, đó liền vùi đầu ăn cơm.
Du Uyển Khanh thấy bọn chúng ngoan ngoãn như , : “Chị dâu, Hòa Hòa Bình Bình thật ngoan, lễ phép.”
“Thích ?” Trương Xuân Vũ mỉm về phía cô em chồng: “Nếu thích, em cùng A Từ cũng sinh hai đứa , con của các em sinh , khẳng định còn hơn Hòa Hòa Bình Bình.”