Cuối cùng thằng bé mới bắt đầu chịu ăn uống đàng hoàng, nghỉ ngơi t.ử tế. Chờ đến khi sức khỏe khá hơn một chút, nó liền lựa chọn xuống nông thôn.
Theo suy nghĩ của bọn họ, kỳ thật để con cái xuống nông thôn chịu khổ, chỉ là lo lắng Trữ Minh nếu cứ ở trong căn nhà , sẽ nhớ tới cái c.h.ế.t của bà ngoại.
Cũng lo lắng Trữ Minh ở Kinh Thị sẽ chạm mặt với phụ nữ , đến lúc đó sẽ xảy chuyện gì, ai thể đoán ?
Nghĩ nghĩ , kỳ thật để con trai xuống nông thôn là một lựa chọn .
Bọn họ tính toán chờ con trai ở nông thôn hai năm, đó sẽ nghĩ cách cho nó nhập ngũ. Chỉ là ngờ vận khí của con trai như , thế mà quen vợ chồng Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ, còn cưới cháu gái nhà họ Quách.
Đây là chuyện mà vợ chồng hai bọn họ mơ cũng dám nghĩ tới.
Biết con trai bước khỏi bóng ma quá khứ, Trữ hận thể nâng niu Quách Hồng Anh trong lòng bàn tay.
Là nhờ cô , con trai bà mới nguyện ý mở lòng để yêu, để cưới vợ.
Mẹ Trữ về phía Quách Hồng Anh:
“Hồng Anh, Trữ Minh cũng nấu cơm nấu nướng đấy. Sau nếu con nấu cơm thì bảo nó phụ giúp. Nếu làm về mệt quá, làm thì cứ để nó làm.”
Đàn ông thể để cho quá rảnh rỗi.
Ba Trữ gật đầu:
“Một gia đình, cùng tham gia công việc chung thì mới cảm giác thành tựu.”
Ba Quách ba Trữ , liền sang Quách Hồng Bình, nhắc nhở một câu:
“Nghe thấy ? Sau con tìm đối tượng kết hôn, cũng học tập một chút, để chồng con tham gia sinh hoạt gia đình, như mới cảm giác thành tựu.”
Quách Hồng Bình khẽ:
“Ba nghĩ xa quá , con còn đối tượng .”
Ba Quách xong, trong lòng lập tức cảm thấy sốt ruột cực kỳ. Con trai cả kết hôn, con gái lớn cũng kết hôn, ngược cô con gái út trong nhà tìm đối tượng, sắp sửa làm đám cưới.
“Chị, chị nhân dịp hôn lễ của em, tranh thủ quan sát kỹ xem, chừng thể tìm duyên đấy.”
Ba Quách cảm thấy kiến nghị của con gái út tồi:
“Con thật sự nên ngắm cho kỹ, chọn lấy một con thấy thuận mắt mà kết hôn.”
Hồng Bình phản đối chuyện xem mắt, nhưng ánh mắt cô cao, xem qua vài nhưng chẳng ưng ai cả.
Cô tìm một trai, kỳ thật những trẻ tuổi mà ông nội chọn cũng kém, nhưng Hồng Bình vẫn mắt. Bọn họ liền hiểu, cô con gái chỉ là tìm mà bản cho là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-631-hon-le-va-noi-long-nguoi-den-sau.html.]
Không động lòng, làm ba thất vọng, cho nên mới xem mắt.
Đến cuối cùng, bọn họ cũng ép cô xem mắt nữa. Bằng xem mắt nhiều, đồn ngoài là Quách Hồng Bình ánh mắt cao, kén cá chọn canh thì .
Quách Hồng Bình em gái , gật đầu:
“Được , chị sẽ kỹ. Nếu thật sự mắt, đối phương cũng ưng chị, thì chị thể tới Nam Đảo làm bạn với em .”
Cô thật sự cảm thấy cũng , dù sống ở Kinh Thị ở Nam Đảo, đối với cô mà cũng khác biệt lắm.
Trữ Minh gấp rút trở về buổi tối ngày cưới, điều làm cho tất cả thở phào nhẹ nhõm.
Hôn lễ tổ chức ngay tại đại sảnh nhà ăn, trừ bỏ cha và hai bên, chỉ mời thêm một chiến hữu thiết tới tham dự.
Khang lão là chứng hôn cho bọn họ.
Thương Hạ Dương về phía hai đang tuyên thệ bức chân dung đại lãnh đạo, ngẫm nghĩ về hôn lễ của chính lúc , hình như cũng giống thế . Lúc nghĩ rằng, rốt cuộc cũng kết hôn , nhất định đối xử với vợ, vun vén gia đình cho thật .
Hiện tại ngẫm , bản lúc đó thật sự là một kẻ ngu ngốc.
Nghĩ đến đây, khổ thôi, chút hâm mộ cuộc sống vợ con đầm ấm của khác.
Hắn cũng một vợ hiểu , cảm thông cho .
Hắn nhớ tới tối hôm qua khi phụ nữ về nhà, chỉ nhàn nhạt một cái phòng. Hắn kéo cổ tay cô , cùng cô chuyện đàng hoàng.
Cô mệt, chuyện.
Sau đó đóng sầm cửa phòng, hề bước nữa.
Hắn nghĩ, lẽ cô chỉ lợi dụng để thoát khỏi nhà, để nhà còn ép cô xem mắt nữa.
Mà cha cô cũng thật lợi hại, thế mà thuyết phục cha đồng ý hôn sự .
Nghĩ tới nghĩ lui, hít sâu một . Hắn cứ tiếp tục sống mơ hồ như nữa. Nếu trong lòng cô đàn ông khác, thì chia tay trong êm .
Quách Hồng Anh cùng Trữ Minh tuyên thệ xong, hai sôi nổi về phía đối phương, đều nhịn khẽ, tình ý nồng đậm trong mắt khiến hâm mộ.
Du Uyển Khanh ghé bên Quách Hồng Bình nhỏ giọng :
“Ngày hôm qua Hồng Anh dặn dò , bảo lúc ăn cơm thì hỏi thăm cô xem để ý đồng chí nam nào .”
Quách Hồng Bình tức giận liếc em gái đang kính cho Khang lão:
“Con bé đó đúng là cái đồ lo chuyện bao đồng, thể tự giải quyết chuyện đại sự cả đời , cần nó nhọc lòng như .”