Bạch Thanh Sơn chút thất vọng: “Tôi còn tưởng rằng sẽ giữ một ít tư liệu.”
Đinh Thiều Viên vỗ vỗ đầu : “Đừng nghĩ nữa, năm đó khi giặc Oa rút lui, cái gì thể đốt thì bọn chúng đều đốt sạch , bọn chúng đời nào để một điểm yếu lớn như cho chúng .”
Sơn động cũng “biệt hữu động thiên” như trong tưởng tượng của bọn họ.
Chờ chuyển hết mấy cái rương xuống , Thương Hạ Dương : “Tôi dẫn tìm kiếm ở khu vực lân cận thêm một chút, chừng còn thể tìm những thứ khác.”
Hoắc Lan Từ về phía Du Uyển Khanh: “Uyển Khanh, em mang đội ngũ về , cùng Hạ Dương ở tìm thêm xem .”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Được.”
Anh là lão đại, là mệnh lệnh.
Du Uyển Khanh nhân tiện đưa Lư Tư Mặc cùng về, cô trở doanh trại liền giao nhiệm vụ, mà Lư Tư Mặc cũng giữ trong quân doanh.
Chờ cô bận rộn xong xuôi trở về khu gia thuộc, lúc mới phát hiện nhóm Hàn tẩu t.ử về đến nơi.
Hàn tẩu t.ử đưa cái gùi cho Du Uyển Khanh, lo lắng hỏi han: “Bác sĩ Du, cô thương ?”
Du Uyển Khanh lắc đầu: “Chị dâu yên tâm , em .”
Hàn tẩu t.ử trừng mắt cô một cái: “Làm mà yên tâm cho , cô cứ như đuổi theo, nếu gặp nguy hiểm, chúng cũng chẳng ăn thế nào với Hoắc Đoàn trưởng.”
Du Uyển Khanh liên tục xin : “Lần em nhất định sẽ cẩn thận hơn, sẽ xúc động như nữa.”
Hàn tẩu t.ử xong lúc mới hài lòng: “Cô tuy rằng lợi hại, nhưng trong rừng rậm nguy hiểm rình rập khắp nơi, vẫn cẩn thận một chút.”
“Được , mau về nghỉ ngơi .”
Du Uyển Khanh chia tay Hàn tẩu t.ử xong liền chạy nhanh về nhà tắm rửa. Làm xong hết thảy, cô mới vật xuống giường, nghĩ đến chuyện xảy hôm nay, nhịn cảm thán một tiếng: Duyên phận thật kỳ diệu.
Không ngờ theo họp chợ, gặp con trai của chú Lư, bởi vì mà phát hiện nhiều kho báu như .
Nếu hôm nay phát hiện những bảo vật đó, nhiều năm , chúng khả năng sẽ chuyển , tuồn sang quốc gia khác.
Nghĩ sâu hơn một chút, gia tộc thể sở hữu những đồ cổ, tranh chữ nhất định phận bất phàm. Bảo vật trong nhà giữ , thì ?
Kết cục lẽ sẽ thê thảm.
Sự thật che giấu lớp vàng bạc châu báu , lẽ sẽ vô cùng tàn khốc.
Nghĩ ngợi miên man, Du Uyển Khanh liền ngủ . Mãi đến hơn 8 giờ tối, Quách Hồng Anh đến gõ cửa, cô mới lờ mờ tỉnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-611-duyen-phan-ky-dieu.html.]
Quách Hồng Anh xách theo một cái cặp lồng cơm : “Cậu chắc chắn ăn cơm trưa, cũng ăn cơm tối đúng ?”
Cô ngay sẽ như thế mà, cho nên tan tầm liền vội vàng nấu cơm, đó mang sang cho Uyển Khanh.
Du Uyển Khanh món trứng xào, sườn hầm, còn rau xanh và cơm tẻ, tấm tắc hai tiếng: “Không ngờ nha, Hồng Anh nhà chúng cũng nấu cơm .”
Tuy rằng hình thức mắt cho lắm, cũng mùi vị thế nào, nhưng cô thể nấu vài món, đây là một sự tiến bộ lớn.
Quách Hồng Anh hừ nhẹ một tiếng: “Đừng nó xí, mùi vị cũng tệ , mau nếm thử .”
Cô cố gắng hết sức , thiên phú chỉ đến thế, chỉ thể làm cái dạng thôi.
Du Uyển Khanh nhanh chóng đ.á.n.h răng rửa mặt, đó xuống thưởng thức mỹ thực do chính tay Hồng Anh làm.
Quả thật đúng như lời Quách Hồng Anh , trông thì nhưng ăn cũng khá ngon.
Du Uyển Khanh xử lý hết một bát cơm đầy, đồ ăn cũng quét sạch sành sanh.
Lượng vận động của cô lớn, ăn nhiều cũng sẽ béo.
Quách Hồng Anh thấy bạn ủng hộ nhiệt tình như , trong lòng vui vẻ thôi: “Lần nấu cho ăn.”
“Cậu sợ Trữ Minh ghen ?” Ăn uống no say, tâm trạng Du Uyển Khanh , nhịn trêu chọc Quách Hồng Anh: “Đàn ông đôi khi hẹp hòi lắm đấy.”
Quách Hồng Anh một chút cũng để ý, : “Nếu ngay cả giấm của mà cũng ăn, sẽ nấu cơm cho nữa, bắt nấu cho ăn.”
“Hơn nữa, cơm nấu ăn còn ít chắc.”
Du Uyển Khanh dáng vẻ bênh vực của Quách Hồng Anh, khẽ một tiếng: “Bọn họ còn về ?”
Quách Hồng Anh lắc đầu: “Vẫn về.”
Quách Hồng Anh bao giờ hỏi chuyện Trữ Minh làm nhiệm vụ. Theo cô thấy, đó đều là cơ mật trong quân đội, nếu thể , Trữ Minh tự nhiên sẽ , còn nếu thể , hỏi cũng chỉ làm khó xử.
Cô về phía Du Uyển Khanh: “Tôi định tháng sáu sẽ kết hôn.”
“Được đấy, về Kinh Thị kết hôn là tổ chức ở quân khu?” Nhìn dáng vẻ của Quách Hồng Anh là mấy hôm khi rời khỏi nhà cô, Trữ Minh chắc chắn nắm bắt cơ hội đề cập chuyện cưới xin với Hồng Anh .
Quách Hồng Anh chút do dự thẳng: “Ở quân khu, chị gái và sẽ qua đây.”
Hai đang chuyện cưới xin thì thấy bên ngoài truyền đến tiếng chuyện.
Quách Hồng Anh vội vàng sân, thấy bước , cô chào hỏi: “Anh Hoắc, Trữ Minh, hai về .”
Hoắc Lan Từ gật đầu: “Hồng Anh tới đấy .”