“Tôi phản đối việc xuống nông thôn, nhưng năm đó là nhà để về, các đuổi .”
Bà Quý để những chuyện mắt: “Chuyện qua nhiều năm như , tại còn lôi ?”
“Nếu năm đó chúng làm như , cũng sẽ trở thành xưởng trưởng xưởng dược.”
“Nói thì nên cảm ơn chúng mới .”
Chung Dư Lương những lời lên tát cho bà già một cái: “Vị lão đồng chí , bà chuyện khỏi quá buồn .”
“Các mang đến cho Quý Thanh khổ cực, còn nó cảm ơn hành động năm đó của các ?”
“Cảm ơn cái gì? Cảm ơn các năm đó thủ hạ lưu tình, để cho nó một mạng?”
Sau khi trải qua sinh tử, Chung Dư Lương sẽ sống trong ấm ức.
Anh cũng sẽ để em của chịu uất ức, tuy tiện, nhưng miệng lưỡi vẫn lanh lẹ.
“Liên quan gì đến .” Bà Quý liếc đàn ông xe lăn: “Đây là chuyện nhà của chúng , nhất là bớt quản.”
“Quý Thanh là em của , chuyện của nó chính là chuyện của .” Chung Dư Lương : “Bà chuyện nhà?”
“Thật may, Quý Thanh là nhà của , nếu là chuyện nhà, đó chính là chuyện của Chung Dư Lương .”
Bà Quý nhíu mày, cảm thấy bạn của Quý Thanh cũng giống như nó, điều.
“Quý Thanh, quản bạn của , để nó chuyện với bà nội của như .”
Quý Thanh xong, lạnh: “Tôi bà nội, em.”
“Người mắt , còn những năm đó cùng sống ở điểm thanh niên trí thức, họ đều là chị em của .”
Bà Quý còn mắng , ông Quý , ông về phía Quý Thanh, trong mắt chút phức tạp.
Ai thể ngờ đứa trẻ năm đó, bây giờ trưởng thành thành một cây đại thụ.
Nó ở một nơi xó xỉnh như , trở thành chí tiến thủ nhất trong các em.
Ông Quý về phía Quý Thanh: “Chúng gây khó dễ cho , mà là chuyện thương lượng với .”
Quý Thanh về phía ông Quý: “Tôi và nhà các , bất cứ lời nào để .”
“Bây giờ phiền các rời , đừng ở đây chặn đường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1281.html.]
Ông Quý sớm đoán sẽ như thế , ông im lặng Quý Thanh một cái: “Ta oán hận nhà họ Quý, oán hận tất cả chúng , nhưng cái nhà còn một đáng để yêu thương.”
Quý Thanh về phía lão nhân: “Không , nhà họ Quý các bất kỳ một nào đáng để lãng phí một chút thời gian và tâm tình.”
Ân oán giữa và nhà họ Quý sớm kết thúc từ nhiều năm , bây giờ thật sự dính líu đến họ nữa.
“Tôi hy vọng, giữa và các thể liên quan đến , mỗi tự sống .”
Bà Quý xong, nhịn lớn tiếng : “Tốt , cả của sắp c.h.ế.t .”
Quý Thanh hề d.a.o động: “Tôi hứng thú với chuyện nhà các .”
Nói xong đẩy Chung Dư Lương định rời : “Xin các nhường đường, nếu sẽ gọi bác sĩ y tá đến.”
Bà Quý ngờ rõ như , Quý Thanh vẫn nửa phần biểu hiện, thậm chí còn hỏi một câu.
Quả nhiên là lòng lang sói.
“Trong tay đồ để cho , chẳng lẽ ?” Ông Quý dùng tình cảm lay động Quý Thanh, chỉ thể dùng lợi ích để chuyện.
Quý Thanh xong, về phía ông Quý: “Ông để đồ cho ?”
“Tôi sống ở nhà các lâu như , từng qua chuyện .”
Ông Quý xong, im lặng hồi lâu mới : “Năm đó là vì sinh mới khó sinh mà c.h.ế.t, chúng cũng đem đồ của bà giao cho .”
Quý Thanh xong, chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc: “Cho nên bây giờ các lấy những thứ để uy h.i.ế.p ?”
Quý Thanh ha ha : “Bất kể là để cho , bây giờ cũng cần.”
“Muốn uy h.i.ế.p ? Các tỉnh .”
Sau khi làm cha, hiểu làm thế nào để yêu thương con .
Anh cũng tin rằng, năm đó là vì yêu, mới mạo hiểm sinh .
Cha yêu con đều một tâm nguyện chung, đó là con khỏe mạnh bình an lớn lên.
Mà bây giờ trưởng thành, vợ con ngoan, sự nghiệp, chị em.
Chắc hẳn đây mới là điều thấy nhất.
Nếu bà thật sự để thứ gì quan trọng cho , bà yêu con , chắc hẳn sẽ thấy con vì những vật ngoài mà uy hiếp, thể thỏa hiệp.
Tương lai một ngày, nếu con gặp tình huống tương tự, hy vọng con thể lựa chọn chính , chứ một vài vật ngoài .