Còn về việc ai phụ trách thì rõ. Du Uyển Khanh quyết định sớm rời , vì hôn lễ của ba sắp đến , em họ thể vắng mặt . Nhờ sự giúp đỡ của Cung Nhuy, họ mua vé tàu ngày mùng 5 Tết.
Hai bác và bác gái nhà họ Chung chuyện của Du Uyển Khanh, cũng họ định đưa Chung Dư Lương đến Kinh Thị. Sáng sớm mùng 4, lúc 5 giờ sáng, cả bốn lặn lội từ quê lên phố, mang theo nhiều trứng gà và thịt khô.
Hai bác gái nhà họ Chung nắm tay Du Uyển Khanh và Trần Mỹ Linh, sụt sùi kể về nỗi khổ của Dư Lương, hy vọng ở nơi đất khách quê thể giúp đỡ nhiều hơn. Nếu nhà họ Chung thể giúp gì, họ cũng sẵn lòng dốc sức. Nói tóm , họ gửi gắm Chung Dư Lương cho nhóm của cô, đồng thời khẳng định nhà họ Chung sẽ luôn là hậu phương nếu cô cần.
Sau khi các bác đến, Phó xưởng trưởng và lãnh đạo công đoàn nơi Chung Dư Lương làm việc cũng tới thăm, mang theo sữa mạch nha và ít trái cây. Chung Dư Lương nhân lúc đông đủ, trực tiếp ý định của : trả chỉ tiêu công tác cho xưởng.
Anh chỉ một đứa em, nếu đưa chỉ tiêu cho con của bất kỳ bác nào cũng sẽ gây sự đố kỵ, oán hận ngầm trong gia đình. Thay vì thế, thà rằng ngay từ đầu đưa cho ai cả. Chuyện bàn bạc với ông bà nội và họ tán thành.
Vợ chồng hai bác quyết định của Chung Dư Lương thì sững một lúc, đó cũng hiểu và chấp nhận. Bác gái cả : “Hay là bán suất công tác , cháu Kinh Thị cũng cần tiền tiêu pha, tiền trong tay thì lòng cũng yên tâm hơn.”
Bác gái hai gật đầu lia lịa: “ đấy, bác cả cháu . Nhân lúc lãnh đạo xưởng đang ở đây, là nhờ họ giúp đỡ xem .” Họ quen rộng, nhờ họ giúp chắc chắn là sai. Hai bác , gì, đều đồng tình với ý kiến của vợ . Đi xa xứ, tiền lận lưng đúng là vững tâm hơn hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1175-anh-sang-noi-cuoi-con-duong.html.]
Ông bà nội Chung thấy cảnh , trái tim vốn tan nát vì gia đình đứa con út nay như khâu vá từng chút một. Dù vẫn còn đau buồn nhưng còn đến mức trắng đêm mất ngủ như nữa.
Phó xưởng trưởng và lãnh đạo công đoàn , họ thấy đề nghị của hai bác gái . Bản họ cũng quen đang cần việc làm, nếu Chung Dư Lương bán, họ thể làm cầu nối. Lãnh đạo công đoàn vội : “Không cần trả xưởng , đây vốn là công việc của . Nếu nhường cho thì chúng thể giúp bán nó . Đồng chí Dư Lương, các bác gái đúng đấy, đến Kinh Thị sinh hoạt cần dùng đến tiền nhiều lắm.”
Phó xưởng trưởng cũng gật đầu: “ , nếu ý kiến gì thì cứ quyết định thế . Chỉ cần đồng ý, việc cứ để chúng lo. Ngay trong hôm nay thể tìm mua, làm lỡ chuyến Kinh Thị ngày mai của .”
Tiết Côn thấy cảnh , ghé tai Trữ Minh nhỏ: “Chúng gặp những kẻ xa nhất thế gian, nhưng cũng gặp những nhất.” Trữ Minh tán thành. Chung Dư Lương gặp cha và vợ như thế đúng là bất hạnh, nhưng ông bà nội tuyệt vời, những bác lương thiện và những vị lãnh đạo chính trực. Thế nên, một bao giờ xui xẻo đến mức chỉ gặp . Bên cạnh luôn những xuất hiện như ánh sáng soi rọi cuộc đời bạn. Có lẽ họ cùng bạn suốt đời, nhưng đoạn đường họ cùng là một cái duyên, một niềm hạnh phúc .
như lời Phó xưởng trưởng , ngay trưa hôm đó họ tìm tiếp nhận công việc của Chung Dư Lương. Cả Phó xưởng trưởng và lãnh đạo công đoàn đều nhà mua suất , cuối cùng ai trả giá cao hơn thì . Công việc của Chung Dư Lương thực sự bán một cái giá hời.
Sáng hôm , nhóm năm của Du Uyển Khanh cùng Chung Dư Lương lên tàu Kinh Thị. Họ mua vé giường cứng, sáu vặn một khoang. Chung Dư Lương bên cửa sổ phong cảnh lướt qua, ngẫm nửa đời của . Anh đột nhiên : “Tôi hối hận vì trải qua những chuyện đó.”
Năm còn đều ngẩn . Chung Dư Lương tiếp: “Tôi chợt nhận mỗi sống đời đều là một cuộc tu hành. Những gì mất hôm nay, lẽ sẽ với theo một cách khác.”