"Mười lăm ." Hoắc Lan Từ quyết định ngay: "Số còn ở trấn giữ đảo và tiếp tục lùng sục đám tàn quân địch."
Anh trầm giọng tiếp: "Địa bàn quá rộng, đám chuột nhắt đó mà trốn thì trong thời gian ngắn tóm gọn hết cũng dễ dàng gì."
"Không , cứ thong thả mà tìm. Trời càng lúc càng lạnh, bọn chúng vật tư, quần áo ấm, sớm muộn gì cũng chui thôi." Du Uyển Khanh thản nhiên : "Trên địa bàn của , chúng kiên nhẫn."
"Chúng cứ thong thả mà xem đám chuột đó nhảy chảo dầu."
Du Gia Trí dáng vẻ tự tin, rạng rỡ của em gái, khẽ mỉm , niềm tự hào hiện rõ khuôn mặt.
Cô gái ưu tú, bản lĩnh chính là em gái của .
Trên đời chỉ một Du Uyển Khanh duy nhất, độc nhất vô nhị.
La Huy thấy ánh mắt "cuồng em gái" của Tứ ca thì tặc lưỡi hai tiếng, ghé tai thì thầm: "Tứ ca, em gái thế , các nỡ gả cho lão đại nhà thế?"
Câu dứt, bầu khí xung quanh bỗng chốc im bặt.
Những đang rôm rả trò chuyện đồng loạt câm miệng, đổ dồn ánh mắt về phía La Huy.
Sợ nhất là bầu khí đột nhiên im lặng như tờ.
Ngay lúc , La Huy cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Rõ ràng đang mặc áo khoác đại quân nhu, thấy lạnh thấu xương thế ?
Anh nuốt nước miếng cái "ực", run rẩy về phía lão đại, chỉ thấy đang nở một nụ "ôn hòa".
La Huy bắt đầu hoảng loạn, hận thể tự tát cho mấy cái.
Cái mồm hại cái mà!
Sao cứ thích nhăng cuội thế .
Chẳng lẽ trong lòng lão đại, chị dâu là vảy ngược, là báu vật vô giá ?
Khâu đoàn trưởng lùi hai bước, nhỏ giọng bồi thêm một câu: "A Từ, thằng nhóc mồm mép tuy dở nhưng đúng đấy. Nếu mà đứa con gái giỏi giang thế , chắc chắn sẽ kén rể chứ tuyệt đối cho gả ."
Nói xong, ông chạy biến: "Tôi kiểm kê danh sách em đảo khuân vật tư đây!"
Du Gia Trí bóng lưng Khâu đoàn trưởng, thầm nghĩ: Chỉ là một câu thật lòng thôi mà, chạy nhanh thế.
La Huy sắp đến nơi: Khâu đoàn trưởng ơi, thiếu nghĩa khí, bỏ mặc em mà chạy thế !
Du Uyển Khanh kéo trai sang một bên, đúng kiểu xem kịch vui sợ chuyện lớn, còn bồi thêm một câu khiến khí càng thêm căng thẳng: "Tiếc là em nhận muộn, lúc đó đáng lẽ bắt lão đại các ở rể mới đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1079-loi-noi-that-chi-mang.html.]
La Huy , mặt đờ đẫn Du Uyển Khanh: "Chị dâu ơi, em sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m lắm cho xem."
Du Uyển Khanh nhún vai: "Chị cũng lực bất tòng tâm thôi."
Hoắc Lan Từ mỉm với La Huy: "Cậu chuẩn , theo Tứ ca và chị dâu đảo khuân vật tư. Nhớ lấy, làm việc cho nhiều đấy."
La Huy tự động phiên dịch câu đó thành: Làm việc cho nhiều, đừng để chị dâu động tay động chân thì mới giữ cái mạng cùi .
Anh gật đầu lia lịa: "Lão đại yên tâm, em nhất định sẽ làm việc hết , tuyệt đối để chị dâu chịu khổ chịu mệt tí nào !"
"Chị dâu cứ một bên chỉ đạo thôi, chị bảo gì em làm nấy!"
Anh tin chắc ngoan ngoãn thế , chị dâu nhất định sẽ tìm cách bảo vệ .
Du Uyển Khanh thấy chỉ trừ.
"Được , chuẩn thôi. Chị mệt, về nghỉ một lát ." Du Uyển Khanh xong liền kéo Hoắc Lan Từ rời , quên dặn dò: "Mọi chuẩn xong thì gọi em nhé."
Du Gia Trí dịu dàng em gái: "Đi nghỉ , chuẩn xong sẽ gọi."
Du Uyển Khanh ngờ là bọn họ chẳng ai nỡ đ.á.n.h thức cô. Đến khi cô tỉnh dậy thì chuẩn xong xuôi để khơi.
Cô gian vệ sinh cá nhân, bộ quần áo sạch sẽ mới mở cửa phòng.
Tìm thấy Du Gia Trí, đang một góc sách.
Du Uyển Khanh tiến tới cầm lấy cuốn sách tay : "Tứ ca."
Du Gia Trí ngẩng lên em gái: "Sao ngủ thêm chút nữa?"
"Lúc nãy định gọi em nhưng A Từ bảo cứ để em ngủ thêm cho sức."
Du Uyển Khanh "" một tiếng, xuống chiếc ghế đối diện , khẽ hỏi: "Lúc nãy đang nghĩ gì thế?"
Dáng vẻ của Tứ ca lúc nãy rõ ràng là đang tâm sự chứ đang sách.
"Anh đang nghĩ, một chịu bao nhiêu cực khổ mới thể trưởng thành và bản lĩnh như em bây giờ." Du Gia Trí tựa lưng ghế, ánh mắt tràn đầy xót xa: "Anh em xa lâu quá, lâu đến mức nhiều lúc quên mất hồi nhỏ em trông như thế nào."
"Anh chỉ nhớ rõ nhất dáng vẻ của em lúc tiễn nhập ngũ thôi."
Du Uyển Khanh , khóe môi khẽ cong lên, những ký ức cũ ùa về: "Em nhớ chứ, lúc đó còn bảo em đừng , là để bảo vệ tổ quốc mà."
"Anh còn hứa, đợi lập công, tiêu chuẩn nhà tùy quân, nhà riêng sẽ bảo ba đưa em đến thăm ."
"Chỉ cần chúng ở bên lâu một chút là thấy hạnh phúc lắm ."
Những ký ức về các trai luôn là thứ quý giá và mềm mại nhất trong lòng Tiểu Ngũ.