Hắn thừa chạy cũng chẳng ích gì, nhưng vẫn ôm tâm lý cầu may, hy vọng những "con quỷ" trong bóng tối để mắt đến .
Du Uyển Khanh suy nghĩ một chút tay với tên , mà lẳng lặng bám theo . Cô mượn gã để tìm thêm nhiều kẻ địch khác. Cô hề rằng, ngay khi rời lâu, hai bóng xuất hiện tại hiện trường. Đó chính là Biên Hán Hải và Trần Mỹ Linh mà cô đang tìm kiếm.
Hán Hải đang cõng Mỹ Linh lưng. Khi thấy cảnh tượng bốn cái xác treo lủng lẳng cây, sắc mặt cả hai đều biến đổi.
Biên Hán Hải thấp giọng: "Sao ở đây treo thế ?"
Mỹ Linh khẽ nhíu mày: "Hai cái c.h.ế.t hẳn, còn hai cái vẫn đang thoi thóp."
"Liệu của đến tìm ?"
Hai tên còn sống sợ đến mức thần trí điên loạn, cứ luôn miệng lóc van xin những lời nhảm nhí, thỉnh thoảng phát những tiếng thét t.h.ả.m thiết rợn cả tóc gáy.
Biên Hán Hải Mỹ Linh nhắc đến chiến hữu, trong đầu lập tức hiện lên một bóng hình. Trong những , chỉ một mới thể làm những chuyện "cay" thế . Đó chính là tẩu t.ử của họ. Điều duy nhất hiểu là tại tẩu t.ử g.i.ế.c quách hai tên còn cho rảnh nợ.
Mỹ Linh lạnh lùng : "G.i.ế.c chúng ."
Biên Hán Hải gật đầu. Bất kể tẩu t.ử làm , hai tên địch nhất định c.h.ế.t. G.i.ế.c thêm một tên là bớt một phần nguy hiểm cho họ.
"Không nổ súng, sẽ đ.á.n.h động những tên khác." Biên Hán Hải đặt Mỹ Linh xuống. Anh đang tính toán xem nên kết liễu hai tên thế nào thì bỗng thấy tiếng bước chân dồn dập phía .
Hán Hải chút do dự, lập tức ôm Mỹ Linh tìm chỗ ẩn nấp. Ngay đó, một nhóm đàn ông xuất hiện. Nhìn thấy cảnh tượng cây, bọn chúng phẫn nộ đến mức phát điên.
Một gã cao to lực lưỡng gầm lên: "Lũ Hoa Quốc đang khiêu khích chúng ! Mau hạ xuống!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1057-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Vừa dứt lời, mấy tên vội vàng leo lên cây định chặt đứt dây leo để đưa đồng bọn xuống. một gã da đen ngăn chúng : "Vô ích thôi, hai đứa điên ." Nói xong, lạnh lùng nổ súng, tiễn hai gã đồng đội gặp Chúa.
Những tên còn lúc mới bình tĩnh . Nhìn hai gã điên điên khùng khùng, ngoài tiếng thét t.h.ả.m thiết thì chẳng câu nào hồn. Chúng cứ lảm nhảm nào là quỷ, nào là tha mạng, đúng là nực .
Hán Hải nấp trong bóng tối quan sát bộ sự việc. Lo sợ phát hiện, ôm chặt Mỹ Linh, im bất động một phiến đá lớn. Một lúc lâu , đám mới rời .
Hán Hải thận trọng quan sát xung quanh, xác nhận bọn chúng thật mới sang Mỹ Linh, ánh mắt như hỏi: "Có nên ngoài ?"
Mỹ Linh lắc đầu, thì thầm sát tai : "Chỉ sợ bọn chúng vẫn đang nấp đó thôi. Chỗ hiện tại an , đừng ngoài vội. Biết chúng còn đợi chiến hữu đến cứu."
Nói xong, Mỹ Linh chỉ vết thương của Biên Hán Hải: "Anh và đều đang thương thế , xa ." Ra ngoài lúc chỉ càng thêm nguy hiểm. Hiện tại bốn cái xác treo lủng lẳng sẽ tạo một ảo giác cho kẻ địch rằng khu vực lùng sục kỹ . Nghĩ kỹ , trốn ở đây còn an hơn là lang thang bên ngoài.
Biên Hán Hải vết thương của , nghĩ đến tình trạng của Mỹ Linh cũng chẳng khá hơn, nhịn khổ: "Chúng đúng là phúc cùng hưởng, họa cùng chịu ."
Mỹ Linh liếc một cái, mỉm gật đầu. Chẳng , hai cùng trải qua sinh t.ử mà. Nhất định phúc cùng hưởng, họa cùng chịu.
Du Uyển Khanh hề khi xảy nhiều chuyện như , càng ngờ hai tên dọa c.h.ế.t treo cổ mà c.h.ế.t tay đồng bọn. Cô bám theo gã đàn ông , quả nhiên tìm thấy một đám kẻ địch. Tiếc là lượng nhiều, đếm sơ qua chỉ mười mấy tên.
Gã xuất hiện bắt đầu gào thét rùm beng rằng trong rừng quỷ, dây leo tự cử động để treo cổ . Đám đồng bọn xong thì như một thằng ngu.
"Được , tìm thấy hai đứa thì cũng đừng bịa cái lý do nhảm nhí như thế." Một tên vỗ vai : "Mấy đứa ? Sao thấy về?"
Gã đàn ông lắc đầu quầy quậy: "C.h.ế.t , c.h.ế.t hết ! Thật sự đáng sợ, đáng sợ lắm!" Nói xong, bật nức nở: "Tôi lừa , dây leo đột nhiên siết cổ hai đứa nó treo lên cây đấy!"
Cảnh tượng đó quá kinh hoàng, cả đời cũng quên . Mười mấy tên còn , phá lên ha hả.