Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ - Chương 757: Nửa đêm bò lên giường

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:36:47
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nước chảy qua da thịt, Lục Trì Niệm thoải mái thở dài một tiếng, cơ thể căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng.

Cố Đình Thâm lấy sữa tắm, xoa bọt lòng bàn tay, cẩn thận lau cánh tay cho cô.

Dấu răng vai cô vẫn còn rõ ràng, cúi nhẹ nhàng hôn một cái, khiến Lục Trì Niệm rụt , nghèn nghẹt : "Đừng chạm, ngứa."

"Còn đau ?" Cố Đình Thâm nhẹ nhàng động tác.

"Đau c.h.ế.t , đều tại ." Lục Trì Niệm hừ một tiếng, nhưng rúc lòng , "Sau như nữa, nếu em thể gặp khác ..."

"Được, nhẹ nhàng hơn." Cố Đình Thâm đáp, lấy vòi hoa sen giúp cô gội đầu.

Nước ấm chảy dọc theo mái tóc, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cô, động tác dịu dàng đến thể tin .

Lục Trì Niệm thoải mái nheo mắt , lâu ngáp một cái, đầu gật gù trong lòng . phòng ngủ.

Tắm xong, Cố Đình Thâm dùng khăn tắm quấn cô thành một cái bánh chưng, bế cô về phòng ngủ. Anh lau khô tóc cô, lấy t.h.u.ố.c mỡ, cẩn thận thoa lên vết trầy xước nhỏ cánh tay cô.

Lục Trì Niệm sấp giường, rên rỉ phàn nàn, "Biết mệt thế , em thèm quyến rũ ..."

"Hối hận ?" Cố Đình Thâm c.ắ.n vành tai cô, giọng trầm thấp và ám .

"

"Em hối hận ..." Lục Trì Niệm rên rỉ : "Dù ... dù cũng là của em , dù mệt cũng đáng."

Cố Đình Thâm bật , giúp cô đắp chăn, bên cạnh cô ôm cô lòng.

Lục Trì Niệm rúc vòng tay ấm áp của , mũi ngửi thấy mùi hương thanh khiết , ban đầu còn mắng thêm vài câu, nhưng mí mắt càng ngày càng nặng trĩu.

Trước khi ngủ, cô mơ màng nắm lấy áo , lẩm bẩm: "Cố

Đình Thâm, ngày mai mua bánh kem dâu tây đền tội cho em..."

"Được, mua cái lớn nhất." Cố Đình Thâm hôn lên đỉnh đầu cô.

Người trong lòng nhanh chóng phát tiếng thở đều đều, Cố Đình Thâm cô ngủ say bình yên, đáy mắt tràn đầy ý .

Anh nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng lông mày nhíu của cô, cũng nhắm mắt .

Vì tối qua quá mệt, Lục Trì Niệm ngủ quên, mở mắt thấy cả một căn phòng đầy .

Lục Yến Từ, Trì Niệm, Cố Trầm Chu, Tô Dương, Lục Thừa An, và vài hầu đang bưng bánh kem dâu tây... cạnh giường.

"A a a a a!"

Lục Trì Niệm sợ đến hồn bay phách lạc, bật dậy và bắt đầu la hét.

Cô theo bản năng kéo chăn quấn quanh , má đỏ bừng như thể nhỏ máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/than-phan-cua-co-tieu-thu-gia-lam-moi-nguoi-bat-ngo-tri-niem-luc-yen-tu-plfj/chuong-757-nua-dem-bo-len-giuong.html.]

"Ôi chao tổ tông nhỏ của , gọi gì ?" Trì Niệm là phản ứng đầu tiên, nhanh chóng bước tới giữ vai cô đang lung lay, "Toàn là nhà, hoảng gì chứ?"

Tô Dương nén , hiệu cho hầu đặt bánh kem lên tủ đầu giường.

"Chúng đến để tặng bánh kem, Đình Thâm sáng nay em ăn cái bánh kem dâu tây lớn nhất."

Tai của Cố Đình Thâm đám đông đỏ ửng một cách đáng ngờ.

Lời tùy tiện đáp ứng tối qua, sáng nay dặn nhà bếp đặt làm , ngờ thu hút nhiều đến xem náo nhiệt như .

Anh bước lên hai bước, tự nhiên chắn Lục Trì Niệm, "Bố , chú

Lục, dì Trì, hai ngoài , Trì Niệm vẫn tỉnh ngủ."

Lục Thừa An dựa khung cửa, khoanh tay trêu chọc, "Tối qua ai la làng đính hôn, kết quả nửa đêm bò lên giường ?"

"Lục Thừa An!" Lục Trì Niệm tức giận vớ lấy gối ném tới, nhưng dễ dàng né tránh, "Anh im !"

Cố Trầm Chu khẽ ho một tiếng, phá vỡ cảnh tượng ngượng ngùng , "Thôi , bọn trẻ mặt mỏng, chúng ngoài . Đình Thâm, chăm sóc cho Trì Niệm."

Nói xong liền dẫn rời .

Khoảnh khắc cánh cửa phòng đóng , Lục Trì Niệm trực tiếp lao lòng Cố Đình Thâm, vùi mặt n.g.ự.c nghèn nghẹt : "Đều tại ! Làm em c.h.ế.t mất!"

Cố Đình Thâm bật thành tiếng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô an ủi, "Không trách em, là khóa cửa cẩn thận."

Anh lấy chiếc bánh kem dâu tây bên cạnh, múc một thìa đưa đến miệng cô, "Ăn một miếng ngọt , bớt giận nhé?"

Vị chua ngọt của dâu tây tan chảy trong miệng, cơn giận của Lục Trì Niệm tiêu tan hơn một nửa.

Ăn xong bánh kem, cô mới lề mề dậy quần áo.

Vừa bước khỏi phòng, thấy Lục Thừa An dựa lan can hành lang chơi điện thoại, thấy cô , nhướng mày : "Chịu gặp ?"

"Kệ !" Lục Trì Niệm lườm một cái, nhưng nhịn hỏi, "Sao ?"

"Sợ em ai chống lưng trong tiệc đính hôn." Lục Thừa An cất điện thoại, từ trong túi lấy một cái hộp nhỏ đưa cho cô, "Tặng em, quà đính hôn."

Trong hộp là một sợi dây chuyền mảnh, mặt dây chuyền là một ngôi nhỏ, đính những viên sapphire xanh lấp lánh.

Lục Trì Niệm ngây , hồi nhỏ cô từng đòi những ngôi trời, cũng , như làm ảo thuật lấy những món quà nhỏ dỗ dành cô.

"Ngây đó làm gì? Không thích ?" Lục Thừa An giả vờ thu , nhưng cô giật lấy.

"Thích!" Lục Trì Niệm lập tức đeo , "Coi như còn lương tâm."

Lục Thừa An cô, chậm rãi mở miệng, "Ai đó hôm qua còn la làng thương độc , đầu tự bò lên giường khác, còn tưởng vội vàng gả lắm."

"Lục Thừa An!" Lục Trì Niệm lập tức xù lông, giơ tay đ.á.n.h , "Anh chuyện ! Cái gì mà bò lên giường?"

"Chẳng lẽ ?" Lục Thừa An nghiêng né tránh, nhướng mày liếc cô, "Nửa đêm ngủ, lén lút lẻn phòng đàn ông, cuối cùng còn cả một căn phòng chặn giường, thế mà còn hổ?"

Loading...