Một bóng cao lớn, thẳng tắp, từ xa tới.
Cố Tư Cẩn trực tiếp đến mặt Trì Vũ Thư, che chắn cô ở phía .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Đôi mắt sâu thẳm của , nhàn nhạt Lam Hà.
"Anh làm gì."
Giọng của bình thản, nhưng mang theo một áp lực.
Lam Hà thấy Cố Tư Cẩn đột nhiên xuất hiện, rõ ràng là sững sờ.
Sao ở cùng phụ nữ ?
"Tôi cứ tưởng là ai." Lam Hà chế giễu, từ xuống Cố
Tư Cẩn, "Hóa là con riêng của nhà họ Cố." "Sao, hùng cứu mỹ nhân?"
Giọng điệu của , cực kỳ cay nghiệt.
"Tôi khuyên nhất là đừng xen chuyện của khác."
"Anh chẳng qua là một thứ rác rưởi mà ông Cố ba năm mới đón về từ Hoa Hạ thôi."
"Thật sự nghĩ là nhân vật lớn ? Dám kiêu ngạo mặt ?"
Biểu cảm mặt Cố Tư Cẩn hề đổi.
Trì Vũ Thư phía , cơ thể đột nhiên cứng đờ.
Ba năm , đón về từ Hoa Hạ?
Vậy thì những gì từng là lớn lên ở nước A, chẳng là lừa dối ?
Ánh mắt Cố Tư Cẩn Lam Hà, lạnh lùng và chế giễu.
"Ngoài việc dựa quyền thế gia đình, giống như một con ch.ó điên, c.ắ.n lung tung khắp nơi, còn làm gì nữa?"
Trước mặt, nhắc đến hai chữ "nhân vật" ?
"Anh..." Sắc mặt Lam Hà, lập tức đỏ bừng như gan heo.
Lời của Cố Tư Cẩn, chính xác chạm điểm đau nhất của .
Anh ghét nhất khác là một kẻ vô dụng.
"Cố Tư Cẩn!"
"Anh đợi đấy cho !"
Anh tức đến run rẩy , sắc mặt xanh mét.
Cố Tư Cẩn chỉ nhàn nhạt liếc một cái.
"Sao, còn động thủ với ?" Anh , tiến lên một bước.
Lam Hà rõ ràng dạy dỗ, sợ hãi lùi mấy bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tai-hon-voi-ong-trum-chong-cu-the-than-vo-cung-hoi-han-tri-vu-thu-pho-tu-can-bdcs/chuong-229-hoa-ra-la-con-rieng-cua-nha-ho-co.html.]
"Tôi lười chấp nhặt với ."
Anh chỉ buông một câu cứng rắn chút uy h.i.ế.p nào như , trong
ánh mắt xem kịch của , lủi thủi nhanh chóng rời .
Cố Tư Cẩn đầu , liền thấy khuôn mặt Trì Vũ Thư, trắng bệch một chút huyết sắc.
Sợi dây trong lòng , đột nhiên căng chặt. Hỏng .
Sự ngụy trang mà cẩn thận duy trì bấy lâu, mấy lời ngu ngốc của Lam Hà phá vỡ.
Anh theo bản năng tiến lên, ôm cô lòng, cho cô chuyện, cho cô đừng sợ.
lý trí cho , bây giờ lúc.
Nguy hiểm vẫn giải trừ, thể kéo cô xuống.
Yết hầu của Cố Tư Cẩn khó khăn nuốt xuống.
"Chúng thôi."
Lại một nữa ngưng tụ , trực tiếp đ.á.n.h mặt .
Trong ánh mắt đó, là sự nghi ngờ hề che giấu.
Cô nắm chặt cổ tay .
"Anh , lớn lên ở nước A từ nhỏ ?"
Giọng của cô , nhẹ và khàn, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
"Vậy tại , mới đón về ba năm ?"
Lam Hà là đồ bỏ .
Anh chỉ dùng cách để sỉ nhục , nhưng mấy lời của , đối với Trì Vũ Thư ý nghĩa gì.
Cố Tư Cẩn , sự phủ nhận đơn giản, thể lừa cô .
"Anh bậy."
Giọng của , vẻ nhợt nhạt đến mức chính cũng cảm thấy vô lực.
Quả nhiên.
Trong mắt Trì Vũ Thư, lóe lên một tia thất vọng.
Cô tin. "..." "Cô Trì."
Trợ lý Hoắc vẫn im lặng một bên, lập tức tiến lên một bước.
"Cô tuyệt đối đừng tin lời của Lam Hà."
"Anh và Cố tổng của chúng luôn bất hòa, cạnh tranh thương trường, thể cô hiểu, thích dùng những thủ
đoạn bẩn thỉu như , khắp nơi tung tin đồn, làm danh tiếng của Cố tổng."