Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - hương 36: Tôi là người qua đường đúng không?

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:13:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với hành động trẻ con của Tú Lâm, Dương Khôi lập tức mỉm .

"Muốn cởi đồ thì cứ , cần vòng vo làm gì, chỉ cần là em , nhất định làm theo."

Dương Khôi bình tĩnh đó cũng cởi áo ngoài, dùng ngón tay mảnh khảnh vén cúc áo sơ mi lên để lộ khuôn n.g.ự.c săn chắc. Tú Lâm chằm chằm Dương Khôi chớp mắt.

“Tôi mau cút ngoài, ngoài cho .”

Nụ thâm thúy của đàn ông từ cổ họng thoát , “Hahahaha… Anh em đang nóng lòng, nhưng ngờ nóng nảy như ."

Chỉ trong chớp mắt Dương Khôi bế phụ nữ còn kịp phản ứng lên, trực tiếp bế cô lên chiếc giường lớn mềm mại phía lưng, ánh mắt đen kịt phụ nữ vóc dáng cùng gương mặt hề khác biệt so với yêu trong lòng .

"Nói cho , em tư thế nào? Anh sẽ chiều em hết." Dương Khôi lời khiêu khích lỗ tai Tú Lâm.

"... "

Tú Lâm mở to mắt khuôn mặt đàn ông kề sát bên, đôi mắt sâu thẳm của thật sự thu hút, còn đôi môi gợi cảm chỉ thôi cảm giác cực kỳ mềm mại. Tú Lâm chớp chớp mắt lấy bình tĩnh.

"Anh Dương, bạn trai , nếu bạn trai của trở về thấy cảnh thì..."

"Vậy cho là em yêu làm chuyện mật với hơn với ." Dương Khôi cướp lời Tú Lâm

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/huong-36-toi-la-nguoi-qua-duong-dung-khong.html.]

Đã từng gian dâm, chứ từng ép gian dâm bao giờ!

Trong lúc , đôi tay trắng nõn của Tú Lâm quấn lấy cà vạt của Dương Khôi đó kéo cổ sát gần , khóe môi cô nhếch lên Dương Khôi.

"Tôi sợ bạn trai của thấy cảnh sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ."

“Anh sẽ vì một phụ nữ chỉ mới làm bạn gái giả hai ngày mà tay g.i.ế.c , em đừng ngây thơ quá như .”

Tú Lâm làm cho Dương Khôi thực sự nghĩ rằng Nguyễn Vũ là bạn trai của cô. từ đầu tiên gặp Tú Lâm, Dương Khôi gọi cho Đình Bảo, một điều tra viên cũng là bạn của tìm hiểu thông tin diện về hoàng cảnh xuất với những liên quan đến Châu Tú Lâm. Tuy nhiên, ngoài việc phát hiện ba cô là Châu Bá Cường một đại gia nổi tiếng trong giới kinh doanh, và một em gái bất đắc dĩ là Châu Thuỷ Tiên thì tìm thấy bất kỳ thông tin nào cho Châu Tú Lâm hiện đang bạn trai. Nguyễn Vũ là bác sĩ mới chuyển tới bệnh viện lâu, thật sự ý định giả vờ làm bạn trai để giúp Châu Tú Lâm, chỉ phụ nữ ngu ngốc mặt mới cho rằng Nguyễn Vũ sẵn lòng giúp đỡ vô điều kiện. Đã là đàn ông, một là lợi dụng hai là yêu thật sự chứ lý do thứ ba. Sẵn lòng giúp đỡ một cô gái ? Trừ phi thật sự yếu sinh lý cần cô trị bệnh cho.

Tú Lâm lạnh lùng trừng mắt Dương Khôi, "Anh điều tra ? Anh bác sĩ Vũ bạn trai của từ khi nào? cho dù là nữa, ngày hôm bạn trai của , nhưng làm thể khẳng định ngày hôm thể là bạn trai của ?"

Dương Khôi dậy khỏi Tú Lâm, "Hai ngày yêu cầu em đưa lựa chọn. Nếu em đến gặp lúc 6:30, sẽ coi đó là sự đồng ý của em với lựa chọn ở bệnh viện, nhưng em chọn đến nhà . Châu Tú Lâm, đó là lựa chọn của chính em."

"Tôi bước nhà nên nghĩa là đồng ý. Tôi đợi ở cửa nhà gần ba tiếng đồng hồ nhưng về nhà. Tôi gọi cho thì điện thoại là Châu Thuỷ Tiên, ?"

Dương Khôi rót ly rượu đưa lên môi định uống nhưng Tú Lâm giật lấy ly rượu trong tay đưa lên miệng một uống cạn, cho đến khi rượu nóng bỏng kích thích dày làm cả cô nóng rang, Tú Lâm mới lấy hết dũng khí Dương Khôi :

"Cô ‘A lô, tìm Khôi ? Anh , đừng làm loạn nữa, mau điện thoại , tìm .’ Rõ ràng và cô đang… “

Tú Lâm phì , “Này, xem giống một qua đường ? Người qua đường đó vặn đợi suốt ba tiếng đồng hồ đến chân tê run rẩy, cũng vững, cũng bởi vì qua đường trong trái tim , đúng ? Cho dù chỉ là một bác sĩ điều trị nhưng vẫn là một phụ nữ, cần công việc nhưng cần tôn trọng hơn… Anh Dương, quen ăn sơn hào hải vị, nên thỉnh thoảng thử một ít cháo trắng đạm bạc ví dụ như chẳng hạn! Có đúng ? đáng tiếc là cháo trắng thì chỉ nhạt nhẽo mùi vị gì, thử qua một sẽ thấy mất luôn khẩu vị đó ?”

Sau khi Tú Lâm hết những ấm ức trong lòng, Dương Khôi im lặng, một lúc cầm áo khoác của Tú Lâm lên, từ trong túi áo lấy điện thoại di động đưa cho cô.

“Mở khoá.”

Loading...