Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 72 : Anh ta không đáng thương, mà đáng đánh.
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:52:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ như , Dương Khôi ở giữa giường, tay ôm con tay trái ôm . Khi ngủ, Tú Lâm quen khác ôm, cô nhẹ nhàng đẩy cánh tay của đàn ông , thấp giọng :
"Buông , sẽ qua bên ngủ, để con trai ngủ ở giữa."
Giọng trầm thấp vang lên tỏ vẻ đồng ý của Dương Khôi, nhưng khi thật nhẹ nhàng vì sợ đ.á.n.h thức đứa trẻ.
"Hả? Em gì?"
Rõ ràng Tú Lâm quá nhỏ đủ để hai trong phòng , nhưng cố tình giả vờ như thấy. Bây giờ ở cách gần như , mỗi lời kèm theo thở nóng ấm của đàn ông phả mặt giống như đang hôn đối diện . Tú Lâm hét lớn tai đàn ông, nhưng cuối cùng vẫn kìm , cô ghé tai nhỏ giọng thì thầm.
“Để con trai ở giữa, sẽ sang bên .”
Lần cuối cùng Dương Khôi cũng rõ, nhưng chút nghĩ ngợi đáp một chữ ngắn gọn, “Không!”
Anh cô với ánh mắt chờ mong, “Nếu để em sang bên ngủ thì thể tâm sự cùng em ?”
Tâm sự? Tâm sự cái con khỉ. Lời nghiêm túc quá chủ tịch Dương?
Chỉ dùng đầu ngón chân cái để suy nghĩ cũng tâm sự chuyện gì !! Không tránh xa cũng rảnh tai chuyện.
Vì , Tú Lâm nhắm mắt nhỏ một câu, "Tôi mệt , gì ngày mai ."
Người đàn ông trong mắt nóng rực vẻ đang tức giận và hề ý định buông tha, "Có nghĩa là hôm nay nếu gặp em ở đây, thì một chút chuyện sẽ chờ hai tháng ?”
“Vậy thì ?”
“Em thử xem?” Lúc một bàn tay của đàn ông sờ đến cổ Tú Lâm kéo cằm cô qua, trong mắt Dương Khôi lộ ý đáng sợ.
Tú Lâm dùng hai tay giữ cánh tay của đàn ông mặt , cô lưng về phía .
“Tôi gì .”
Dương Khôi nắm lấy eo nhỏ của phụ nữ ngăn cho đang trong lòng nghĩ đến việc tránh né. Vì tức giận nên dùng lực chút mạnh, bàn tay bóp lấy chiếc eo mảnh mai càng thêm siết chặt, Tú Lâm áp bức đến mức còn chỗ phản kháng.
Dương Khôi Tú Lâm với đôi mắt sâu thẳm, “Anh đang tạo cơ hội cho em tiếp cận đấy?”
Tiếp cận!? Mặc dù trong lời của Dương Khôi ý nghĩa gì, nhưng khóe môi Tú Lâm đột nhiên cong lên, cô vô cùng hứng thú thẳng mắt Dương khôi.
"Anh cho rằng tiếp cận ? Vì tiền là vì danh tiếng ?"
Dương Khôi ngờ Tú Lâm đột nhiên hỏi ngược , nên nhất thời câu hỏi của cô làm cho giật . Nếu cô thật sự tiếp cận vì một trong hai thứ đó thì chắc chắn sẽ cho sự tồn tại của đứa bé. Là một , đứa trẻ chắc chắn là điểm yếu lớn nhất của phụ nữ và cũng là tình yêu duy nhất cô cần bảo vệ.
Dương Khôi trả lời câu hỏi của Tú Lâm mà đưa một câu hỏi khác cho cô, "Chúng tình cờ gặp ở Đà Lạt, ở đây? Em nghĩ xác suất của điều là bao nhiêu?"
Dương Khôi vẫn còn hoài nghi hai gặp quá trùng hợp, thể Tú Lâm là Monica đang đùa bỡn , nhưng cũng . Bất quá vì họ gặp thứ hai thứ ba, chẳng lẽ đó thật sự là định mệnh, Dương Khôi hề tin cái gọi là định mệnh, nhưng trong lòng vẫn hy vọng Tú Lâm chính là Monica.
Tú Lâm Dương Khôi đang định gì thì Tuấn Anh bên cạnh đột nhiên buông tay Dương Khôi , đó bé từ giường bật dậy. Hành động đột ngột của bé làm chủ tịch Dương sợ tới mức xoay ôm lấy Tú lâm trong ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-72-anh-ta-khong-dang-thuong-ma-dang-danh.html.]
Cậu nhóc thấy khó chịu thèm mở mắt mà lẩm bẩm một câu, “Ồn ào quá!”
Sau đó ôm chăn ngơ ngác về phía sô pha xuống và ngủ . Dương Khôi tròn mắt theo, bối rối đầu phụ nữ trong n.g.ự.c . Tú Lâm vỗ vỗ cánh tay đang ôm chặt lấy , cô nhịn nữa mà phá lên, “Chủ tịch Dương, làm gì ? Chẳng lẽ một đứa nhỏ dọa sợ .”
“Cha của đứa bé là ai?” Dương Khôi đột nhiên cúi đầu Tú Lâm hỏi.
Tú Lâm chút nghĩ ngợi đáp, "Tôi . Chẳng với đời tư của hỗn loạn lắm ? Tôi quen đàn ông nhiều như làm đứa nhỏ là con ai chứ!!"
Có lẽ trong lòng luôn tin tưởng Châu Tú Lâm là một tuỳ tiện nên khi cô điều , Dương Khôi bật , nhiều, đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng tràn đầy niềm vui. Tú Lâm nụ của đàn ông làm cho bối rối, cô dùng tay đ.á.n.h n.g.ự.c đó hỏi thẳng vấn đề.
"Sao ? Có gì mà buồn ? Nếu nhiễm AIDS xem ... vẫn còn !!"
Lúc Dương Khôi trở đè lên Tú Lâm, ánh mắt tà ác rơi đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô.
"Anh tin em gặp qua vô , nhưng tin em là tùy tiện." Vẻ mặt đàn ông hiện rõ sự kiên định trong lời của . Tú Lâm thèm tranh cãi với Dương Khôi, cô đẩy đàn ông đang đè , cô vươn tay nhéo cổ đàn ông tức giận , “Cút !!”
Người đàn ông kéo hai bàn tay của phụ nữ đang ôm cổ chế trụ lên đầu, "Em dịu dàng thô bạo nào?"
Không đợi câu trả lời, cúi xuống chặn đôi môi của cô. Sự ma sát giữa răng môi phát tiếng nước nhỏ làm tâm chí nổ tung, ban đầu Tú Lâm còn chống cự nhưng cô sợ làm con trai thức giấc. Không thể tưởng tượng nếu như thằng bé mở mắt thấy cảnh sẽ như thế nào. Tú Lâm chỉ thể dùng sức vặn eo của đàn ông hiệu mau dừng . Tuy nhiên, dường như quan tâm mà cứ làm theo bản năng. Cô c.ắ.n môi để buông , nhưng Dương Khôi luôn hàng ngàn cách để tránh thoát. Cuối cùng Dương Khôi cũng buông Tú Lâm , nhưng lúc thở của cô hỗn loạn, ngay đơ vô lực chống cự. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tú Lâm, tâm tình Dương Khôi .
"Đây là bổn phận của bạn gái cũng như một vợ trong tương lai, nếu còn âm thầm thu dọn đồ bỏ mà lời nào thì chắc chắn sẽ giống như bây giờ , hiểu ? Được , mau ngủ ."
Nói xong, Dương Khôi lăn khỏi Tú Lâm, đó dịu dàng ôm cô lòng ý định thả tay.
Ngủ ? Lợi dụng xong còn ngủ với ?
Tú Lâm tức giận đá bắp chân của Dương Khôi, “Anh ngủ đất !”
“Lâm Lâm, đừng trêu chọc , ý chí của yếu, nếu em còn động đậy nữa sẽ chịu nổi mà đè em làm ngay tại đây. Ngộ ngỡ con trai thức dậy thấy cảnh đó thì hổ lắm.”
Sau khi xong Dương Khôi còn quên bổ sung thêm bốn chữ, "Anh nghiêm túc."
Tú Lâm cứng đờ, cô dám động đậy nữa, nhớ tối hôm khi Dương Khôi nghiêm túc, đó là lúc đáng sợ nhất. Ngạc nhiên là đêm nay thực sự ngủ yên làm bất cứ hành động đáng sợ nào.
Buổi sáng, khi Tú Lâm tỉnh dậy Dương Khôi còn ở bên cạnh. Nếu hành lý của vẫn còn nguyên thì Tú Lâm cho rằng chuyện tối qua chỉ là một giấc mộng thoáng qua. Cô duỗi eo, đầu liền thấy Tuấn Anh đang ở bên giường dùng một đôi mắt sáng như ngọc trai chăm chú cô.
Tú Lâm dụi dụi mắt con trai hỏi, "Bé cưng, con đói ?... Con đừng như , sẽ phiền lòng đó.”
“Chẳng lẽ vì thích chú Dương đó nên còn thương con nữa?" Tuấn Anh nghiêm chỉnh, ánh mắt bé qua chút đau lòng mở miệng với Tú Lâm.
Cô ôm con trai lòng, "Không như , thương con nhất, chỉ thích bé cưng của thôi, thích ai ngoài con, con mà.”
"Vậy lẽ con nên chia sẻ chút tình cảm cho chú , chú con trai bên cạnh, thật đáng thương." Tuấn Anh ôm Tú Lâm giọng nũng nịu .
Dương Khôi bưng bữa sáng đến cửa liền thấy một đứa trẻ sáu bảy tuổi đáng thương… Trên giường lúc Tú Lâm lưng về phía cửa nên thấy Dương Khôi đang . Cô nâng tay chạm gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của con trai.
"Anh đáng thương, mà là đáng đánh."