Dương Khôi nhếch môi mỉm thái độ tức giận của Tú Lâm, cho dù từ góc độ nào thì cả cô lúc đều toát vẻ sáng ngời của một mang trong tin tình mẫu t.ử thiên liên, luôn bảo vệ con của , nhưng Dương Khôi vẫn khỏi :
“Vậy ba của thằng bé , bảo vệ con em?”
Ngay khi Tú Lâm thể lời nào thì Tuấn Anh ngửa cổ Dương Khôi , "Bởi vì bảo vệ , Lâm Lâm chỉ cần một con là đủ."
Dương Khôi lời và thái độ đầy tự tin xen lẫn tính khí cao ngạo của đứa trẻ làm cho ngạc nhiên, tâm tình Dương Khôi lúc , xổm xuống nghiêm túc đứa trẻ gật đầu.
"Ừm, chú cũng tin tưởng điều đó."
Nói xong Dương Khôi mở hai cánh tay rắn chắc ôm lấy đứa bé, nhưng Tuấn Anh lùi , bé dùng cánh tay non mềm trắng trẻo dang che Tú Lâm như bảo vệ cô, đó còn nghiêm mặt với đang lưng.
"Đừng sợ, Lâm Lâm, con sẽ bảo vệ để đàn ông bắt nạt!"
Nhìn sự đáng yêu của đứa bé, Dương Khôi khỏi bật , từ đến nay cứ tưởng bản thích trẻ con, lúc tuy bề ngoài của trông gì khác thường, nhưng chủ tịch Dương lạnh lùng đ.á.n.h bại đến tâm can mềm nhũn nhóc con đáng yêu . Có con thật sự , vui.
Dương Khôi mỉm chút nghĩ ngợi vươn tay ôm lấy Tuấn Anh, đó cúi đầu phụ nữ bên cạnh.
“Dẫn đường .”
Tuấn Anh vẫn còn đang kinh ngạc đến sững sờ yên nhúc nhích, bé duỗi thẳng thể nhỏ bé của , bàn tay quơ quơ mặt Tú Lâm.
"Lâm Lâm, bé cưng bắt cóc , mau mau dẫn đường về phòng nhanh lên! Nếu ông chú sẽ mang con luôn đó." Vừa thằng bé lớn giống như một bàn tay ngừng cù lé eo nó .
Tú Lâm, "..." Bị bắt cóc mà vui vẻ thế con?
Tú Lâm đưa mắt theo con trai đang vui vẻ với đàn ông đang bế bé, giống như lâu mới gặp , xem khuôn mặt một lớn một nhỏ đến rạng rỡ kìa. Thằng nhóc dường như thích mất . Chỉ e lúc đầu Tuấn Anh đề xuất ý tưởng cha dượng là khi thấy Dương Khôi TV, và ứng cử viên nhất trong đầu nó lúc đó chính là . Cùng với việc mấy ngày Phương Linh luôn khen Dương Khôi mặt bé, thật khó để Tuấn Anh chú ý đến Dương Khôi, bé tỏ thích khi mới gặp mặt. Một đứa trẻ cha luôn mơ tưởng về một cha hảo trong tâm trí của nó, một cao lớn và mạnh mẽ để thể làm chỗ dựa cho hai con, vì , thích hợp nhất mà Tuấn Anh nghĩ trong đầu ai khác ngoài Dương Khôi.
Đi mấy bước Dương Khôi đầu , thấy Tú Lâm đang ngẩn bất động, bất mãn nhíu mày đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt ửng hồng của cô.
"Còn đó làm gì? Dẫn đường , nếu sẽ ăn thịt nhóc đó."
Nói xong Dương Khôi đầu đứa trẻ trong lòng , dễ thương đến chịu nỗi luôn, cúi đầu rậm rậm má nó, vùi đầu cổ làm đứa bé ngừng .
Tú Lâm cũng nên lời trong giây phút , bao giờ cô thấy con trai vui vẻ mãn nguyện như trong vòng tay của lạ. Không vì trong một khoảnh khắc kỳ lạ , Tú Lâm thật sự buông tay Dương Khôi cho dù điều đó khiến cô cảm thấy khả năng giữ .
Dù con trai cô cũng là một đứa trẻ, đường dài cả ngày chắc cũng mệt lắm, cho nên Tú Lâm cứ để Dương Khôi bế Tuấn Anh về phòng. Khi về đến nơi thì thằng bé yên ngủ say. Trợ lý Mạnh đặt hành lý của Dương Khôi xuống và rời .
Tú Lâm vén chăn lên với Dương Khôi, “Để nó xuống !”
Dương khôi từng ôm một đứa trẻ huống chi là một đứa trẻ ôm đến ngủ say, nhóc con đang ngủ giống một con mèo, ngoan ngoãn vô cùng, cái đầu nhỏ nghiêng sang trái cứ dúi trong cánh tay của mà cọ. Thật chỉ ôm trong lòng bỏ xuống chút nào. Tú Lâm thấy khỏi buồn . Dương Khôi cẩn thận đặt đứa bé lên chiếc giường mềm mại, nhẹ nhàng như sợ đ.á.n.h thức đứa bé. dù cố gắng nhẹ nhàng hết mức thì nhóc con đang mơ mơ màng màng vẫn đ.á.n.h thức mà mở mắt . Bất quá trong chốc lát nhóc nhắm mắt ngủ tiếp, chỉ là bàn tay nhỏ bé cứ nắm lấy tay Dương Khôi ý định buông , trong mơ màng dường như nó thấy điều gì đó vui vẻ, đứa trẻ nhỏ giọng lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-71-noi-nho-thoi-dung-danh-thuc-con-trai.html.]
"Ba ba ~ "
Dương Khôi rõ ràng tiếng gọi 'Ba' đang gọi , nhưng vì trong tim dường như một dòng nước ấm áp chảy qua, khiến tim đập lệch nhịp. Sao đáng yêu thế ?
Tú Lâm cố gắng tách từng ngón tay của con trai khỏi bàn tay Dương Khôi, nhưng ngay cả khi bé ngủ nó vẫn cố gắng hết sức để giữ chặt cánh tay của Dương Khôi buông .
Bất đắc dĩ Tú Lâm áy náy đưa mắt Dương Khôi, "Hay ngủ cùng con , sẽ ngủ sofa."
Nói xong, Tú Lâm xoay định phòng tắm quần áo, Dương Khôi gọi , “Khoang !”
“Sao ?” Tú Lâm khó hiểu hỏi.
“Em ngủ giường.” Dương Khôi .
Tú Lâm lắc đầu, "Khuya , ngủ ! Không công tác ? Ngày mai còn làm việc nên ngủ giường sẽ thoải mái hơn." Người phụ nữ hạ giọng nhỏ.
Dương Khôi cũng tự chủ mà hạ giọng theo, vỗ vỗ đệm bên cạnh nghiêm túc Tú Lâm, "Em đây ngủ."
Tú Lâm quả quyết lắc đầu, "Tôi sẽ ngủ sofa! Anh ngủ giường."
"Lại đây, nếu lập tức gọi tới đem sofa ném ngoài!"
Giọng điệu sắc bén thể nghi ngờ của đàn ông khiến Tú Lâm khó hiểu, im lặng một lúc cô nhíu mày.
"Tôi ném ngoài là nhân nhượng lắm ! Ai là chủ phòng ? Sao lúc nào cũng kiêu ngạo tỏ vẻ bề mà lệnh cho khác thế hả?"
Thấy bầu khí trong phòng đang trở nên căng thẳng, Dương Khôi cúi đầu đứa bé đang ôm tay ngủ say, nhưng đôi lông mày rậm nhíu vẻ vui, Dương Khôi bất đắc dĩ với Tú Lâm.
"Anh từng ngủ với trẻ con, chỉ sợ khi ngủ vô tình vung tay…"
Giọng điệu yếu ớt phát từ miệng Dương Khôi lúc quả là thể tin, ngay cả Tú Lâm cũng sửng sờ. Trong con ngươi đen láy của đàn ông hiện lên một tia mất tự nhiên.
"Làm gì mà ngẩn ? Nếu còn qua đây sẽ ném đứa nhỏ lên sofa, tin ?"
"..." Tú Lâm liếc mắt lạnh lùng đàn ông, "Tin chứ! Tại tin!! Anh là độc đoán thế mà."
Nói xong, Tú Lâm tới mặt đàn ông xuống. Chỉ là khi cô xuống giường thì đàn ông liền đưa tay đỡ lấy tay cô như sợ cô vững. Vì lực kéo nhẹ mà Tú Lâm ngã luôn trong lòng Dương Khôi, cô ngước mắt đầy oán giận đó hạ giọng.
“Anh làm gì ?
"Nói nhỏ giọng thôi, đừng đ.á.n.h thức con trai."
Là ai đang cố ý đ.á.n.h thức con hả?